6 Years

Đầu tiên phải nói rằng, bộ phim này không có kịch bản! Đây có lẽ là phong cách của nữ đạo diễn kiêm biên kịch Hannah Fidell (31 tuổi, người Mỹ). Trong bộ phim indie đầu tay, A Teacher (2013), Hannah Fidell cũng chỉ viết một kịch bản hết sức đơn giản với mấy dòng, dụng ý để cho bộ phim phát triển tự nhiên và sẽ sống động hơn, “đời” hơn.

6 Years, tác phẩm thứ hai, được thực hiện trên một đề cương, chủ yếu miêu tả các phân cảnh và hình ảnh. Đây là câu chuyện về hai người trẻ, Melanie Clark (Taissa Farmiga) và Dan Mercer (Ben Rosenfield). Họ đã yêu nhau 6 năm, từ thời trung học cho đến khi lên đại học, và giờ Dan là nhân viên thực tập trong một công ty thu âm, còn Mel làm trợ giảng cấp một. Đó là một chuyện tình khá êm đềm trong bối cảnh thành phố Austin, Texas.

Một đêm nọ, Mel lái xe đến nhà Dan trong cơn say, sau khi đưa một cô bạn rời bữa tiệc về nhà. Bị Dan trách móc vì lo lắng, Mel giận dỗi phản ứng, và rồi cô khiến anh ngã đập đầu vào cạnh tủ, phải vào bệnh viện băng bó. Phản ứng của nữ y tá cho người xem cảm giác đây không phải lần đầu cặp đôi dắt nhau vào bệnh viện (để băng bó vết thương), mà đến cuối phim, ta sẽ xác nhận điều đó.

Ở công ty, Dan khá thân thiết với nữ đồng nghiệp hơn tuổi tên Amanda (Lindsay Burdge). Mel và Amanda là hai hình ảnh trái ngược. Mel trẻ con, Amanda có sự chững chạc. Mel đã quá quen thuộc với Dan, Amanda là một thế giới chưa từng biết. Mel không thực sự đồng cảm và hòa đồng với công việc tại hãng thu âm của Dan, Amanda dĩ nhiên có.

Mel không thực sự thích các đồng nghiệp của Dan, trong khi anh cũng không ưa gì các cô bạn gái ưa tiệc tùng của cô. Khoảng cách này giữa họ càng được khắc họa rõ khi Mel cảm thấy lạc lõng trong bữa tiệc hồ bơi của công ty Dan, còn anh khá sốc khi phát hiện Mel xem phim khiêu dâm theo lời gợi ý của cô bạn, gọi là để “hâm nóng cảm xúc” sau 6 năm “tỏ đường đi lối về” giữa hai người. Không tìm được tiếng nói chung trong mối quan hệ xã hội của đôi bên, Dan và Mel chỉ có thể dựa vào chính sự gắn bó lâu dài để “làm tin”. Tin nhau, và tin cả chính mình.

Nhưng rồi lòng tin đó có thể đủ mạnh mẽ hay không? Câu trả lời mặc dù khá rõ ràng ở cảnh cuối – cũng trong bệnh viện – nhưng cũng là một cái kết mở.

Quả nhiên việc không có kịch bản đã giúp cho 6 Years diễn ra thật tự nhiên. Mặc dù vậy, đạo diễn vẫn còn thiếu một chút để nâng tầm bộ phim đến ngưỡng “lấy ít nói nhiều” mà một số tác phẩm indie đã làm được. Điều đó không dễ đâu! Nhưng 6 Years đã làm được một điều: gieo vào lòng người xem câu hỏi dành cho tình yêu, cho mối quan hệ của chính mình. Làm sao để có thể bền vững? Làm sao đề có thể yêu nhau chân thành, không cám dỗ, không ngăn cách?

Có thể 6 Years chưa thể là một bộ phim xuất sắc, nhưng ít nhất diễn xuất của hai diễn viên trẻ Taissa Farmiga và Ben Rosenfield khá thành công trong việc mang đến hình ảnh của một cặp đôi còn rất non nớt trong tình yêu, với đầy đủ những trong trẻo khi yêu và vụng dại khi đối diện với mâu thuẫn, thử thách, cám dỗ, xa cách… Những phút cuối của bộ phim chứa đựng nhiều day dứt, nhưng vẫn là sự day dứt của người trẻ – sẵn sàng đi lại từ đầu.

Thỉnh thoảng cũng nên có những bộ phim như 6 Years, nhẹ nhàng, tự nhiên, như một tiếng gõ khẽ, đủ đánh thức mà không có gì vội vã, khổ đau. Khá đáng tiếc khi bộ phim chỉ có thể dừng lại ở một tầm cao nhất định, chưa thể bay cao hơn. Nhưng Hannah Fidell vẫn còn rất trẻ, phải không?

 

Our Rating

6 Score