Bucket List

Định mệnh luôn biết cách tạo ra những tình huống kỳ quái. Một ngày nọ, người thợ máy già Carter Chambers (Morgan Freeman) và tỷ phú Edward Cole (Jack Nicholson) nhập viện, nằm chung phòng trong chính bệnh viện do Edward làm giám đốc. Cả hai đều bị chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối. Hai cuộc đời: một tuy không giàu nhưng ấm áp và một tuy rất giàu nhưng lạnh lẽo bỗng chốc giao nhau tại một ngã tư khó cắt giải dưới bàn tay sắp xếp của số phận – hoặc Chúa.

Mặc dù thoạt đầu Edward không thích người bạn chung phòng Carter là mấy, nhưng rồi họ sớm kết bạn với nhau. Tình cờ biết Carter có một danh sách những việc cần làm trước khi chết, Edward quyết định cùng nhau thực hiện. Hai con người này sở hữu hai tính cách hoàn toàn trái ngược: Carter trầm tĩnh, Edward thích làm những chuyện bốc đồng, điên rồ, xốc nổi; Carter ưa chuộng những gì chắc chắn, Edward thích trải nghiệm cảm giác phiêu lưu… Họ đã bổ sung, bù đắp và làm nhau trọn vẹn theo một cách tự nhiên nhất.

Quên đi cái chết treo lơ lửng trên đầu, quên đi những cơn đau cùng quá trình trị liệu đầy vật vã, cả hai lên đường với hành trang là sự bảo đảm về vật chất của ngài giám đốc bệnh viện và về tinh thần của người thợ máy. Họ đã cùng làm những chuyện mà có lẽ Carter không bao giờ có đủ tiền để trải nghiệm hết trong đời, còn Edward thì không bao giờ nghĩ đến trong cuộc đời bận rộn của mình. Lái Shelby Mustang trên đường đua, bay qua Bắc Cực, ăn tối ở Chevre d’or tại nước Pháp, viếng thăm đền Taj Mahal (Ấn Độ), lái mô-tô trên Vạn Lý Trường Thành, “đùa” với sư tử ở Tanzania, đến chân núi Everest ở Nepal… toàn bộ khoảng thời gian vui vẻ và bừng sống đó đã ghi dấu những ký ức đẹp và càng làm cho đôi bạn già gắn bó với nhau hơn. Họ có chung một cái chết. Họ có chung một bản danh sách mà mỗi dòng trên đó đang được gạch dần. Họ có chung một điều nữa: Khát vọng sống và một niềm riêng sâu kín trong lòng.

Trên đỉnh kim tự tháp, Carter chia sẻ về tình yêu với vợ, rằng đã lâu ông không cảm nhận được những yêu thương nồng nhiệt như ngày xa xưa. Edward thì không thôi nghĩ về vết rạn nứt với con gái và niềm khao khát hàn gắn (nhưng không dám). Giờ đây, khi mảnh giấy đã thêm nhàu, các “sứ mệnh” gần như sắp hoàn thành, hai người cảm thấy mình còn một sứ mạng lớn lao hơn, ngoài những niềm vui khá phù phiếm đã cùng nhau tận hưởng: Đó là giúp nhau hàn gắn để không còn nuối tiếc lúc ra đi.

Dĩ nhiên, sự hàn gắn nào có dễ đến. Họ thậm chí có xung đột, tranh cãi và giận nhau khi Carter muốn Edward gõ cửa nhà con gái. Nhưng đến cuối cùng, sự tha thứ và mở lòng vẫn có thể dẫn lối cho tất cả.

Trong tang lễ của Carter, Edward đã nói rằng họ thoạt đầu chỉ là hai con người hoàn toàn xa lạ, nhưng ba tháng cuối đời Carter là quãng thời gian đẹp đẽ nhất đối với ông. Bộ phim có một cái kết nhiều lạc quan hơn là dừng lại ở một đám tang – dù thực sự tang lễ ấy không quá đau khổ mà xúc động nhiều hơn. Sự thật là mỗi lần hai người bạn già gạch đi một việc trong danh sách, bạn sẽ thấy trong tim mình tràn ngập một nỗi xúc động. Danh sách càng vơi, đồng nghĩa những ước mong sau cùng của một đời người cũng khép. Và như thế, dường như những bước đi cuối cùng trong một hành trình trăm năm – hoặc ngắn hơn – cũng dừng lại.

Ai muốn chết? Không ai cả! Rất ít người thực sự muốn từ bỏ cuộc đời.

Ai không sợ chết? Rất nhiều người không sợ. Nhưng phần lớn chúng ta sợ chết khi vẫn còn muốn sống. Carter và Edward không chết trẻ. Họ ít nhất cũng đã trải qua nhiều năm tháng được sống, được yêu, được cống hiến. Thế nhưng, cuộc đời dài mấy vẫn không đủ, mà có lúc ngắn mấy cũng thấy mênh mông. Hành trình của một đời người có thể xem là hành trình kỳ diệu nhất: sinh ra – lớn lên – già đi – và chết. Quy luật bất di bất dịch đó, ai cũng biết và ai cũng đi qua, nhưng bước chân của mỗi người mỗi khác. Không ai có thể chọn cho mình một lần chào đời. Nhiều người tự chọn cho mình một lần vĩnh biệt, nhưng phần lớn cũng không được chọn. Chúng ta chỉ có thể chọn cho mình một thái độ sống và đón nhận ngày kết thúc. Nó có thể đến bất cứ lúc nào, và điều may mắn nhất là khi nó đến, ta sẽ ít hối tiếc nhất – hoặc lý tưởng hơn, là không còn gì hối tiếc.

Carter trong giây phút nằm trên giường bệnh, dù đã gạch gần hết bucket list của mình, hẳn ông còn tiếc chứ. Gần hết nghĩa là chưa hết. Nhưng trong dở dang vẫn có điều trọn vẹn. Và sự tròn vẹn mà Carter để lại lúc ra đi chính là ký ức đẹp cùng sự hàn gắn dành cho người bạn kỳ lạ của mình. Trong muôn nỗi kỳ diệu trên đời này, có lẽ hàn gắn là điều kỳ diệu nhất.

Bộ phim này còn nói về những giới hạn của mỗi con người và việc vượt qua giới hạn. Không dễ, nhưng tất cả đều có thể, miễn là ta được nung cháy bằng một niềm tin lớn hơn nỗi sợ.

The Bucket List đầy ắp những câu thoại thấm đến tận trong tim. Hai cây đại thụ của Hollywood là Jack Nicholson và Morgan Freeman khiến cho phần diễn xuất không có gì phải bàn thêm. Một Freeman trầm lặng, chừng mực như hồ nước tĩnh lặng, một Nicholson khá lập dị, hào sảng và sôi nổi như những cơn sóng, hai người tung hứng, hòa quyện, kết nối và lan tỏa cảm hứng cho nhau, cho người xem trong 97 phút.

Cũng có người không thực sự hào hứng với bộ phim này vì lẽ riêng nào đấy, nhưng sẽ có người hào hứng thêm bội phần, cũng vì những lẽ riêng. Mỗi bộ phim nói về giá trị của sự sống và cái chết đều có cách đặc biệt để chạm đến trái tim của từng người xem. Và vì thế, chúng có thể vô cùng ý nghĩa, hoặc đơn giản chỉ là những thước phim giải trí. Tuy nhiên, cho dù xem The Bucket List bằng đôi mắt nào, trái tim nào, thì khó ai có thể phủ nhận nguồn cảm hứng mà bộ phim mang lại. Và khi cảnh cuối hiện lên, bạn không thể ngừng suy nghĩ: Ta còn điều gì chưa làm hết trong cuộc đời mình?

Our Rating

9 Score