Creepy

Creepy (tựa gốc クリーピー 偽りの隣人) mở đầu khá thu hút, với cảnh thanh tra Koichi Takakura (Hidetoshi Nishijima) trò chuyện tại phòng hỏi cung của sở cảnh sát với một tên tội phạm đã giết tám người. Takakura chuyên nghiên cứu tâm lý học tội phạm, đó vừa là công việc, vừa là sở thích của anh. Vài phút sau khi Takakura kết thúc phần hỏi cung và rời phòng, tên tội phạm trốn thoát – vừa kịp ghi thêm vào hồ sơ của hắn nạn nhân thứ chín. Hắn không thể thoát khỏi sở cảnh sát, nhưng đã gây ra một vết thương sâu cho Takakura – cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Sau sự cố đó, thanh tra Koichi Takakura từ chức, chuyển sang làm giảng viên môn tâm lý học tội phạm tại một trường đại học, và dọn về vùng ngoại ô cùng vợ – Yasuko Takakura (Yûko Takeuchi) – cùng chú chó lông xù tên Max. Rời ngành một năm, nhưng dòng máu điều tra vẫn chảy trong huyết quản của Takakura. Khi người cộng sự cũ của anh, cảnh sát Nogami, tìm đến với lời đề nghị cùng lật lại một vụ mất tích bí ẩn sáu năm trước của một gia đình ba người (mà hồ sơ cảnh sát xếp vào danh mục “vụ án”), Takakura không thể cưỡng lại tiếng gọi thôi thúc đi tìm sự thật. Manh mối duy nhất của họ là cô con gái còn sót lại của gia đình nạn nhân, tên Saki Honda. Cô gái này gần đây mới dần nhớ lại chuyện xảy ra vào sáu năm trước. Mỗi ngày, lời kể rời rạc của cô như một mảnh ghép, dẫn dắt Takakura và Nogami đến gần hơn với chân dung một kẻ sát nhân bí ẩn. Mọi hy vọng của Saki rằng cha mẹ và anh trai vẫn còn sống ở đâu đó đã vội tan biến, khi người ta tìm thấy năm thi thể trong ngôi nhà bên cạnh căn nhà hoang mà trước đây gia đình Honda từng sống.

Song song với những nút thắt dần tháo gỡ trong vụ án nhà Honda, Takakura gặp một chút rắc rối với hai gia đình hàng xóm. Bà cô nhà bên quá cáu kỉnh và xa cách, còn ông Nishino lại có gì đó “không bình thường”. Trực giác mách bảo cựu thanh tra đề phòng người hàng xóm này, trong khi vợ anh lại không ngừng nỗ lực kết thân, cố gắng làm một người hàng xóm tốt. Khi cô con gái Mio của ông Nishino xuất hiện sau một buổi tan học, những nghi ngờ dần tan biến bởi hình ảnh một người cha hơi khù khờ, cục mịch, vừa nuôi con gái vừa chăm người vợ bị bệnh, nằm trong nhà không bao giờ ló mặt ra khỏi cửa. Hai gia đình dần cởi mở với nhau hơn, cho đến một ngày, Mio nhảy bổ ra chặn đường Takakura và thì thầm với anh rằng: “Ông ta không phải là bố cháu”.

Phim thực sự gay cấn và “creepy” từ đây, nhưng thất bại cũng từ đây! Thật ra phải dùng thất bại trong ngoặc kép, bởi nhìn tổng thể, Creepy không dở, không chán (nhất là khi được làm bởi bậc thầy dòng phim kinh dị Nhật: đạo diễn Kiyoshi Kurosawa). Tuy nhiên, Creepy không đủ “rùng mình”, “sởn gai ốc”, hay “dựng tóc gáy” như tựa phim diễn tả (hoặc mong đợi!). Một số đoạn lẽ ra sẽ đáng sợ, thì lại khá hài hước. Ví dụ nhân vật bước vào ngôi nhà xa lạ, và cảm thấy nó không bình thường, nhưng vẫn xăm xăm đi vào như bị thôi miên, và tiến dần đến cái chết như con ếch nhảy vào miệng rắn. Nếu đó là dụng ý của đạo diễn, thì ông lại quá thành công. (Cũng có khi là thế!). Người xem không ít lần suýt nhảy vào phim bóp cổ nhân vật vì nổi điên với sự ngu ngốc của họ. Nhưng có bộ phim thriller nào mà nạn nhân không từng phạm sai lầm, không từng ngu ngốc đâu nhỉ? Người ta chết vì những sai lầm như thế, vì sự tự cao rằng mình đủ sức chống lại kẻ khác để bảo vệ bản thân, vì sự chủ quan, vì sự thiếu tin tưởng người thân của mình, vì sự không vâng lời… Có rất nhiều lý do để những con người bình thường hóa thành con ếch đâm đầu vào miệng rắn, và Creepy đã cho ta vài ví dụ như thế.

Cách xây dựng nhân vật của Creepy (phim chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Yutaka Maekawa) cũng rất “Nhật Bản”, lột tả sự lạnh lùng của người Nhật trong mối quan hệ xã hội, sự xa cách trong quan hệ hôn nhân khi người phụ nữ ở nhà nội trợ và người chồng theo đuổi một niềm đam mê khó có thể chia sẻ (với Takakura là đam mê tâm lý học tội phạm). Sự “quái quái, dị dị” của Creepy cũng không nằm ngoài phong cách phim kinh dị của Nhật.

Bộ phim này không hứa hẹn sẽ làm người xem thót tim hay toát mồ hôi lạnh, mà sự kinh dị của nó thiên về tâm lý. Bạn không cảm thấy sợ trong khi xem phim, thậm chí còn thấy hơi hài hước ở một số đoạn. Nhưng sau khi phim kết thúc – trong tiếng gào thảm thiết của người vợ ở một tình huống khiến bạn hài lòng và được giải tỏa – càng nghĩ về những gì đã diễn ra, bạn càng thấy sợ hãi.

Vì ai cũng có thể giống như một con ếch – giãy giụa, ngáp ngáp giữa hàm răng của Bất Trắc!

Đạo diễn Kiyoshi Kurosawa

Our Rating

7 Score