Eun Gyo (A Muse)

Cảm ơn ông. Cảm ơn ông vì đã làm cho tôi quá xinh đẹp trong câu chuyện. Tôi không biết mình lại xinh đẹp như vậy. Tôi chưa hề biết…”.

Đó là những lời thoại cuối phim, thốt lên từ tận đáy lòng của Eun Gyo (Kim Go Eun), và là một chi tiết không có trong quyển tiểu thuyết Eun Gyo nổi tiếng của tác giả Park Bum Shin mà do chính đạo diễn Jung Ji Woo viết thêm. Jung chia sẻ: “Đây là câu chuyện của một cô gái trẻ trong hành trình khai mở về mình và giá trị của mình. Tôi muốn nắm bắt những khoảnh khắc khi nàng nhận ra mình quý giá đến thế nào đối với chính nàng và những người quanh nàng”.

A Muse (Nàng thơ), tựa gốc là Eun Gyo (은교), có thể xem là một phiên bản Lolita của Hàn Quốc, kể về một nhà thơ 70 tuổi phải lòng cô gái 17 tuổi. Nam diễn viên nổi tiếng Park Hae Il, người từng được biết đến với nhiều giải thưởng danh giá qua bộ phim The Host, War of the Arrows, mỗi ngày phải dành ra tám tiếng đồng hồ để hóa trang thành nhà thơ già gấp đôi tuổi thật của mình. “Nàng Lolita” do nữ diễn viên 24 tuổi Kim Go Eun đảm nhận. Đây là vai diễn đầu tiên trong sự nghiệp diễn xuất của cô và là một vai khó, kể cả khi không đề cập đến những cảnh khỏa thân. Eun Gyo mang về cho Kim Go Eun nhiều giải thưởng và mở ra một con đường thênh thang cho ngôi sao trẻ. Nhân vật thứ ba, Seo Ji Woo, được trao cho Kim Moo Yeol, cũng là bạn diễn của Park Hae Il trong War of the Arrows.

Seo Ji Woo là sinh viên ngành kỹ thuật, vì ngưỡng mộ nhà thơ Lee Jeok Yo mà tôn ông làm thầy và lẽo đẽo theo ông để học hỏi. Lee sống thanh tịnh trong một ngôi nhà nhỏ xinh đẹp ở ngoại ô Seoul. Ông ít giao thiệp với thế giới bên ngoài, trừ mối liên hệ với Seo Ji Woo. Một ngày nọ, nhà thơ trở về nhà và nhìn thấy một cô gái trẻ đang ngủ thiếp trên chiếc ghế tựa bên mái hiên nhà ông. Vẻ đẹp thuần khiết, mong manh của cô gái đã trở thành một nguồn cảm hứng vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt cho Lee.

Xa lánh gia đình vì bị bạo hành, Eun Gyo đã tìm niềm an ủi nơi mái nhà của nhà thơ già mà cô gọi là “할아버지” (ông Nội trong tiếng Hàn, cũng là kính ngữ dùng để gọi những ông lão lớn tuổi). Để giúp Eun Gyo (hay giúp chính mình?), Lee nhận cô làm người phụ việc vặt, dọn dẹp trong nhà. Hai con người một già, một trẻ tìm thấy ở nhau một sự bù đắp, một điểm tựa, và một sự thăng hoa. Eun Gyo tìm chút bình yên sau giờ học, vừa có thể kiếm món tiền nhỏ, vừa không phải đối mặt với cuộc sống địa ngục trong nhà mình. Nhà thơ thì tìm thấy những tháng năm tuổi trẻ đầy khát vọng, và khơi dậy một nguồn cảm xúc lớn lao để chấp bút cho một tác phẩm mới. Thế rồi, khung cảnh bình yên đó sớm bị phá vỡ bởi cơn bão ghen tuông của Seo Ji Woo. Cơn bão này đã nhanh chóng hủy diệt tất cả, bóp chết tình yêu, chôn vùi những đam mê trong trẻo và khát vọng bình thường.

Nhưng A Muse không phải là bộ phim về chuyện tình giữa ba người trong một vòng tròn lẩn quẩn. Nó bóc tách những góc tối của các nhân vật và cả người xem, những suy nghĩ giấu kín, những khát vọng vùi sâu trong đáy lòng – mặc dù không giấu được trong ánh mắt. Ai trong chúng ta cũng có thể là Lee, là Seo, là Eun Gyo, hoặc từng là riêng mỗi người họ, hoặc cùng lúc là cả ba.

Lee khao khát tìm lại tuổi trẻ. Mặc dù hóa trang rất đạt, nhưng thực sự người xem không cảm nhận được một nhà thơ già 70 tuổi qua tạo hình của Park Hae Il. Đó cũng chính là sự thành công về diễn xuất của Park, khi lột tả hình ảnh một thân cây đến hồi tàn mục, nhưng nhựa sống còn cuộn chảy bên trong. Seo khát khao có được danh vọng – dù chỉ là vay mượn – và tình yêu – dù bằng thể xác. Kim Moo Yeol đã chiếm được “lòng ghét” của người xem bằng ánh mắt đầy tham vọng của mình. Nhưng tất nhiên, “nàng thơ” của Nàng Thơ vẫn là Eun Gyo – cô gái khát khao được yêu, được cần, được người khác quan tâm và muốn có mình, để bù đắp cho cuộc sống mỏi mệt bên người mẹ bạo hành.

Những nỗi khao khát đó, suy cho cùng, đều là ước vọng cơ bản và nguyên sơ trong mỗi con người. Ở đây, trong 129 phút này, chúng đã được viết thành thơ bằng thứ ngôn ngữ điện ảnh sắc sảo. Thành tựu đó làm cho A Muse không chỉ chạm đến người xem mà thấm tận vào trong.

A Muse là một bộ phim tuyệt đẹp: khung cảnh, ánh sáng, màu phim, góc máy, những khoảnh khắc đầy lay động mà đạo diễn bắt được ở đâu đó… Nhưng trên tất cả, vẻ đẹp của A Muse chính là diễn xuất. Bộ phim là một sự tinh tế rất điển hình của điện ảnh Hàn Quốc, trau chuốt đầy cẩn trọng, chắt lọc từng ánh mắt, từng cử động nhỏ trên nét mặt, từng dòng thoại, và đặc biệt chú ý đến sự rung cảm cùng những dư âm.

Một lần nữa, sau Happy End (1999), đạo diễn Jung Ji Woo chứng tỏ tài năng của mình trong một tác phẩm vượt xa khỏi những giới hạn của một bộ phim erotic. Đây là một bộ phim về tuổi trẻ, về sự kiếm tìm và về nỗi cô đơn. Để nói về nỗi cô đơn, dường như các nhà làm phim không bao giờ cạn lời. Đối với A Muse, sự cô đơn thấm đẫm trong cả ba nhân vật, và không ai trong số họ có thể tháo gỡ mình khỏi sự bất lực ấy, cho dẫu cố gắng để hòa tan vào nhau, hòng tìm một sự đồng cảm.

Rất ít bộ phim để lại nỗi ám ảnh thật lâu, trừ khi chạm đến góc tối hoặc vết cắt sâu hoắm của chúng ta. A Muse không cần phải cố gắng để được ta nhớ đến mãi, nhưng ta cũng biết rằng khó có thể quên, bởi sâu trong lòng mỗi người đều có những góc khuất và những vết thương.

 

Our Rating

10 Score