Flu

Năm 2013, khi thực hiện bộ phim Flu (감기) , đạo diễn Kim Sung Su lẫn nhà sản xuất CJ Entertainment đâu thể ngờ rằng hai năm sau, câu chuyện của họ lại “tái hiện ngược” ra ngoài đời thực với đại dịch MERS đang hoành hành tại Hàn Quốc (dĩ nhiên không đến mức hư cấu như vậy, và mong là không như vậy). Thời điểm ra mắt trong nước vào tháng 8.2013, Flu là một trong những bộ phim đình đám, được gọi là “siêu phẩm”, là “phim bom tấn”. Đó không hẳn chỉ là những mỹ từ dựa trên sức hút của phim, mà ở sự đầu tư không thua kém gì các phim bom tấn về thảm họa của Mỹ.

Câu chuyện mở đầu bằng một chuyến chuyển hàng lậu từ Hong Kong sang Hàn Quốc. “Hàng” là một nhóm người nhập cư trái phép, được nhét đầy vào một container, chất lên tàu. Rủi thay, trong đoàn người có một bệnh nhân nhiễm cúm gia cầm. Người này đã lây cho cả container trong điều kiện bị nhốt chung lâu ngày, và tất cả đều chết hết, trừ một cậu thiếu niên tên Monssai, do có kháng thể tự nhiên.

Khi “chuyến hàng” cập cảng, hai anh em Byung Ki và Byung Woo theo lệnh đại ca tìm đến để đưa đoàn người nhập cư lậu ra ngoài. Ổ khóa container vừa được mở, một khung cảnh khủng khiếp hiện ra. Bên trong, mùi hôi thối kinh hoàng của các xác chết máu me be bét đang thối rữa xộc ra ngoài. Monssai nhân lúc cửa mở đã chạy biến đi. Hoảng hốt trước hiện trường đó, Byung Ki bảo em trai chụp hình làm bằng chứng mang về báo cáo.

Trong lúc hoảng loạn, Byung Woo làm rơi điện thoại xuống sàn container nhầy nhụa máu và lập cập nhặt lên trong bóng tối. Cậu đã chính thức nhiễm bệnh! Loại virus này gây chết người trong vòng 36 tiếng đồng hồ. Thấy Byung Woo không khỏe, người anh đã đưa cậu đến bệnh viện. Từ đây, cậu lây sang cho bác sĩ. Bác sĩ tiếp tục lây cho các bệnh nhân khác, cậu bé lây cho bà mẹ, học sinh lây cho cô giáo, người lái xe bus cũng bị lây rồi đột tử, gây ra tai nạn thảm khốc trên đường…

Song song với thời gian loại virus cúm không có thuốc chữa này lây lan với tốc độ chóng mặt tại thành phố Bundang (thành phố này chỉ là hư cấu), thì có một câu chuyện đẹp đẽ khác đang diễn ra. Trên đường đi làm, nữ bác sĩ In Hye (Soo Ae) gặp tai nạn khi xe hơi của cô rơi xuống một đường hầm sâu hút đang trong quá trình xây dựng. Đội lính cứu hộ được điều đến, và người trực tiếp cứu cô là nhân viên cứu hộ Ji Gu (Jang Hyuk). Từ đây, anh đã cảm mến người phụ nữ này. Ji Gu càng có cơ hội tiếp cận In Hye (theo đúng mô típ phim Hàn) khi anh cố tìm cách “cứu” được chiếc túi xách quan trọng của In Hye còn mắc kẹt trong xe. Nhờ đó, anh có cớ tìm đến trường học của bé Mirre (Park Min Ha), con gái In Hye, để trả đồ và nhanh chóng kết thân với cô bé.

Khi In Hye được điều đến bệnh viện để xử lý các ca cấp cứu do bệnh cúm lạ, cũng là lúc Mirre tình cờ đi dạo quanh chung cư và gặp Monssai, nhiễm bệnh từ cậu ta. Bundang lúc này rơi vào tình trạng hỗn loạn, chính quyền buộc phải cách ly để tránh dịch bệnh lây nhiễm sang các vùng khác, nhất là Seoul. Vốn có một suất di tản bằng trực thăng riêng ra khỏi thành phố, nhưng cuối cùng In Hye và Mirre bị giữ lại vì cô bé tình cờ ho vào giờ phút quan trọng nhất.

Toàn bộ người dân của thành phố bị đưa vào trại tập trung và kiểm tra nghiêm ngặt. Những ai có dấu hiệu bệnh sẽ được đưa đi – nói rằng để chữa trị, nhưng thực chất nhốt cách ly và thủ tiêu bằng nhiều cách. In Hye và Ji Gu tình cờ gặp lại nhau. Mirre bắt đầu phát bệnh, không thể che giấu mãi. Cùng lúc đó, người ta tìm được Monssai – cậu chính kháng nguyên có thể giúp điều chế vắc-xin cho căn bệnh cúm này. Nôn nóng muốn cứu con gái để cô bé không bị đưa đi cách ly – mà biết chắc rằng sẽ bị giết và hỏa táng tập thể – In Hye đã nảy ra một ý tưởng táo bạo: Tiêm huyết thanh của Monssai cho Mirre.

Mọi việc không diễn ra êm đẹp khi bầu khí trong trại tập trung ngày càng căng thẳng và hỗn loạn. Những người khỏe mạnh không đồng ý bị nhốt, đồng thời phẫn nộ khi biết nhiều người bệnh nhưng chưa chết vẫn bị mang đi hỏa thiêu một cách dã man. Quân đội được điều đến trấn áp, và trong số đó có gã cấp trên ham sống sợ chết, đã góp phần gây nguy hiểm cho không ít người nhằm giành giật sự sống. Cùng lúc đó, Byung Ki vì muốn trả thù cho cái chết của em trai, mà hắn cho rằng chính Monssai đã truyền bệnh, nên rắp tâm giết hại “niềm hy vọng của nhân loại”.

Khủng hoảng trong lòng Bundang leo thang cực điểm, và người dân tràn khỏi trại, đổ về Seoul để tìm lại lẽ công bằng, khi biết rằng chính phủ đã bỏ rơi và sẵn sàng thí mạng cả một thành phố để đổi lấy sự an toàn cho các vùng lân cận. Đây là lúc câu chuyện không còn gói gọn trong một đại dịch nữa. Nó đã thành bài toán cân não về chính trị, khi tổng thống Hàn Quốc (Cha In Pyo) vừa phải đối phó với Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Hàn Quốc, vừa đối đầu với Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ, nhằm cứu từng sinh mạng ở Bundang. Và trên cả, nó còn là một câu chuyện về tình người và tính người.

Người Hàn có một điểm mạnh, đó là khéo léo khai thác những góc cạnh về nhân tính, nhân đạo và nhân văn khi đặt các nhân vật giữa lằn ranh sống chết, buộc họ bộc lộ hết bản chất của mình. Từng có nhiều bộ phim như thế, chẳng hạn The Tower, Haeundae, The Host… Flu phảng phất màu sắc của World War Z, khác ở chỗ không có những con zombie, và vì vậy đáng sợ hơn do mang lại cảm giác thực hơn. Có lẽ nếu đạo diễn Kim giảm bớt lượng máu me mà ông đã “hào phóng” sử dụng nhằm tăng hiệu ứng – mà thực chất là giảm – thì người xem sẽ càng thấy thật hơn nữa, gần gũi hơn nữa.

Mặc dù sở hữu hai ngôi sao rất nổi tiếng cho hai vai chính: Soo Ae và Jang Hyuk, nhưng linh hồn của bộ phim là cô bé Mirre, do diễn viên nhí Park Min Ha thủ vai. Nét lanh lợi, vẻ đáng yêu và sự ngây thơ, mong manh của cô bé đã chinh phục trọn vẹn trái tim người xem. Tiếp sau đó là nhân vật tổng thống của Cha In Pyo, tuy xuất hiện không nhiều nhưng gây một dấu ấn mạnh mẽ và khiến người xem xúc động.

Flu có những cảnh quay như thể một cú đập vào đầu khiến người ta choáng váng, như cảnh hỏa thiêu tập thể giữa sân vận động, hay cảnh người dân Bundang tràn về Seoul. Người Hàn đã chứng minh họ thừa sức để làm những bộ phim có tầm vóc của Hollywood. Tuy nhiên, cái tinh thần Á Đông, một tinh thần rất “Hàn Quốc” thì vẫn giữ nguyên đó – không sao hòa tan và cũng không muốn hòa tan – bất chấp nó có thể là lý do để Flu nói riêng và nhiều bộ phim bom tấn khác của Hàn nói chung chỉ mới thể thuyết phục người xem 99%.

Mặc dù vậy, phải nói rằng các nhà làm phim Hàn Quốc rất hiểu mình là ai, thế mạnh của mình nằm ở đâu. Diễn viên nhí hầu như luôn là một trong những con át chủ bài của phim Hàn, và lần này đạo diễn Kim đã chọn rất đúng người để giao cho vai bé Mirre. Bạn sẽ không thể quên diễn xuất của cô bé, nhờ đó chấp nhận bỏ qua cho một cái kết xử lý khá vội vã và hơi “kịch”.

Flu không chỉ là một bộ phim về chủ đề thảm họa mang tính thuần giải trí. Ngoài việc chứng tỏ tầm vóc của nhà sản xuất CJ Entertainment trên trường quốc tế, bộ phim còn thể hiện một tinh thần không muốn khuất phục ai của người Hàn, cả chuyện trên phim lẫn chuyện làm phim. Như nhiều phim Hàn khác, Flu rất biết cách lấy nước mắt của khán giả trong một số tình huống bóp nghẹn trái tim. Và mặc dù mô típ hầu như không giàu tính sáng tạo khi đi lại con đường mà nhiều bộ phim cùng chủ đề đã đi qua, nhưng Flu không vì thế mà giảm kịch tính.

Đây là một câu chuyện mà bạn không thể rời mắt khỏi màn hình!

 

 

Our Rating

8 Score