Himalayas

Lâu nay, phim Hàn gần như đã tạo được một niềm tin vững chắc cho người xem ở khả năng đi vào lòng người của những kịch bản chắc tay và diễn xuất tinh tế, có chiều sâu. Niềm tin đó vẫn tồn tại, cho đến khi The Himalayas (tựa gốc 히말라야) ra rạp!

Sau thất vọng về Everest vào mùa thu năm ngoái, người viết những mong Himalayas sẽ đi theo một con đường khác để bằng cách nào đó chạm đến trái tim, từ một chủ đề vốn dĩ rất dễ khai thác nhưng rất khó chinh phục người xem. Dễ khai thác vì những câu chuyện có thật về tai nạn, cái chết… của các nhà leo núi không phải là hiếm. Khó chinh phục ở chỗ, làm sao để người xem có thể rung động với những câu chuyện có thật đó – dù có hay không có những “gia vị” quen thuộc của điện ảnh.

Con người thường sẽ rung động trước cái đẹp, hoặc cái gì làm họ thấy đau xót. Cả EverestHimalayas đều có những cảnh quay hùng vĩ, nhưng sự thật là cảnh núi tuyết dù lấp lánh trong ánh mặt trời hay mịt mù trong bão tuyết trắng xóa đều khá đơn điệu. Phim không thể đa dạng cảnh quay – như The Revenant chẳng hạn – và vì thế, đó là một hạn chế về phần nhìn.

Một điều khá lạ là phim Hàn nổi tiếng với phần nhạc dễ “thu phục” người xem, nhất là người châu Á do có sự gần gũi về văn hóa. Nhưng Himalayas lại không thực sự nổi bật ở phần âm nhạc và âm thanh. Như vậy, phần nghe cũng không gây ấn tượng. Trong khi đó, bộ phim lại sa đà ở hai điều – và đó chính là lý do làm “rớt điểm”.

Thứ nhất, Himalayas hài nhiều quá. Chất hài ở mỗi nước không giống nhau và không phải lúc nào cũng tạo sự hòa nhịp, dễ chịu, dễ đón nhận cho khán giả quốc tế. Kiểu hài của người Hàn rất đặc trưng, và phải nói thật là không phải lúc nào cũng duyên, thậm chí người ta không hiểu nổi vì sao lại phải cười. Dĩ nhiên, người Hàn làm phim trước hết để cho khán giả nội địa thưởng thức, nhưng dù vậy, sự thừa thãi các đoạn gây hài đã vô tình làm loãng bộ phim.

Thứ hai, Himalayas khóc nhiều quá. Người viết có cảm giác đây là bộ phim ủy mị nhất của Hàn Quốc những năm gần đây. Chất “melodrama” đậm đặc trong một bộ phim nói về những người đàn ông chinh phục các “nóc nhà thế giới” đã trở thành một yếu tố gây mỉa mai hơn là đi vào lòng người – điều mà hẳn là đạo diễn mong muốn. Và mặc dù khóc nhiều, nhưng phim lại không đủ sức làm người xem rơi lệ.

Bộ phim dựa trên sự kiện có thật về nhà leo núi hàng đầu của Hàn Quốc – Um Hong Gil. Trong khoảng tám năm, từ 2000 đến 2002, anh đã chinh phục nhiều đỉnh núi như Kangchenjunga, K2, Shishapangma, Everest… cùng Park Moo Taek – người đã đi lên từ chỗ một “lính tập sự” trở thành cặp bài trùng với anh. Sau đó, Um phải giải nghệ vì chấn thương cũ ở chân, chấp nhận vai trò giảng viên, tuy danh giá nhưng khiến anh cuồng chân và làm thui chột ước mơ chinh phục 16 đỉnh núi (lúc này anh mới dừng lại ở 15 đỉnh).

Park Moo Taek trở thành đội trưởng huấn luyện leo núi và dẫn đường cho các nhóm thám hiểm. Năm 2005, anh gặp nạn trong lần leo xuống từ đỉnh Everest, cùng với một người bạn trong nhóm thám hiểm. Để cứu anh, Park Jung Bok bất chấp bão tuyết lên đường. Câu chuyện dần về cuối trở nên thương tâm hơn, khi Jung Bok cũng mất tích. Đau lòng vì cái chết của ba người bạn, Hong Gil tập họp những người cũ trong đội của mình để trở lại Everest tìm thi thể họ. Ở độ cao 8.750m so với mực nước biển, tất cả những gì họ tìm thấy là sự bất lực của con người trước thiên nhiên.

Phim có một vài câu thoại đáng nhớ, như khi Hong Gil nói chúng ta không chinh phục ngọn núi mà chỉ xin phép được ở đó để thưởng ngoạn, ngụ ý con người là ai mà đòi chinh phục Mẹ Thiên Nhiên. Hay khi anh nghẹn ngào phát biểu trong một buổi tọa đàm, rằng nhà leo núi vĩ đại nhất của Hàn Quốc mà anh biết chính là Park Jung Bok – người đã không bỏ bạn mình chết giữa núi tuyết, người đã đi trong đêm bão để tìm Moo Taek và đó là chuyến leo núi cô độc nhất. Không có chi tiết này, Himalayas có lẽ không đọng lại gì nhiều hơn trong tâm trí người xem.

Nếu Everest, Himalayas thất bại trong việc tô hồng sự hy sinh, lòng quả cảm hay lý tưởng chinh phục trời cao biển rộng của con người, thì có vẻ như nó đã thành công khi làm rõ thêm tính phi nghĩa của những cái chết trên các “nóc nhà thế giới” bằng tuyến nhân vật phụ: những người vợ, người yêu, những đứa trẻ… Mặc dù vậy, rõ ràng Himalayas cũng đã quá tay trong những cảnh khóc thương, và vì vậy trở thành bão hòa. Thật ngạc nhiên khi người viết đã không thể rung động lấy một lần trong một bộ phim Hàn nhiều nước mắt đến vậy!

Our Rating

5 Score

2 Comments

  • Chy says:

    Trời ơi bữa giờ tui cứ háo hức hoài. Nghe chấm 5 mà thúi ruột. Định nay coi nè!

Comments are closed.