Jolene

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
 I'm begging of you please don't take my man
 Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
 Please don't take him just because you can

 Your beauty is beyond compare
 With flaming locks of auburn hair
 With ivory skin and eyes of emerald green
 Your smile is like a breath of spring
 Your voice is soft like summer rain

And I cannot compete with you, Jolene
 He talks about you in his sleep
 There's nothing I can do to keep
 From crying when he calls your name, Jolene

 And I can easily understand
 How you could easily take my man
 But you don't know what he means to me, Jolene

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
 I'm begging of you please don't take my man
 Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
 Please don't take him just because you can

You could have your choice of men
 But I could never love again
 He's the only one for me, Jolene

I had to have this talk with you
 My happiness depends on you
 And whatever you decide to do, Jolene

Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
 I'm begging of you please don't take my man
 Jolene, Jolene, Jolene, Jolene
 Please don't take him even though you can
 Jolene, Jolene

 

Tháng 10 năm 1973, nữ danh ca người Mỹ Dolly Parton ra mắt single Jolene trong album cùng tên. Bài hát là lời “năn nỉ” của một người phụ nữ, nhưng thật ra đang “buộc tội” cô gái tên Jolene đã cướp người yêu của mình. Parton tiết lộ, ca khúc này lấy cảm hứng từ một cô nàng tóc đỏ, nhân viên giao dịch ngân hàng làm việc tại một chi nhánh của chồng cô – Carl Dean. Cô “Jolene” ấy đã quyến rũ chồng Parton khi hai người họ mới kết hôn ít lâu. Còn cái tên Jolene lại được lấy từ một trong những người hâm mộ của nữ ca sĩ. Ca khúc rất thành công trên các bảng xếp hạng tại Mỹ, và tiếp theo là tại Anh quốc.

31 năm sau (2004), Jolene từ những nốt nhạc đã bước vào trang giấy, trở thành nhân vật trong truyện ngắn dài 28 trang, nằm trong tuyển tập Sweet Land Stories của tiểu thuyết gia E. L. Doctorow – một trong những cây bút tên tuổi của nước Mỹ trong thế kỷ XX. Cuộc đời của nhân vật được mô tả từ năm cô 15 tuổi đến khi 26 với ba cuộc hôn nhân và những lần trốn chạy, phiêu bạt khắp nơi…

Có vẻ như chất liệu về một cô gái trẻ đẹp đầy sức sống và thừa quyến rũ cùng với một chút hoang dại đã mang lại nhiều nguồn cảm hứng. Năm 2008, đạo diễn – nhà sản xuất Dan Ireland đã đưa người đẹp này từ trang giấy lên màn ảnh, dưới bàn tay chấp bút của Dennis Yares. Cho đến nay, Jolene vẫn là phim truyện duy nhất trong sự nghiệp viết kịch bản của Dennis Yares (hai tác phẩm còn lại là phim ngắn). Bộ phim cũng không gây được bao nhiêu tiếng vang cho sự nghiệp đạo diễn của Dan Ireland. Tuy nhiên, vai Jolene đã giới thiệu với điện ảnh một gương mặt mới: Jessica Chastain.

Trước đó, Jessica bắt đầu con đường nghệ thuật từ sân khấu và truyền hình. Jolene là vai lớn đầu tiên, cũng là một vai khá phức tạp. Ở tuổi 31, Jessica Chastain hóa thân thành một cô gái chưa tròn 16, nổi loạn và ngây ngô. Jolene là trẻ mồ côi, được chuyền tay qua nhiều gia đình nhưng không nơi nào được yên ổn bởi những “gã bố” háo sắc chỉ chực chờ “thịt” đứa con gái nuôi đang tuổi lớn và những bà mẹ nuôi luôn tìm cớ để đánh chửi vì ghen ghét, lo sợ… Để thoát khỏi cuộc sống khốn khổ đó, Jolene cưới Mickey – một chàng ngốc 20 tuổi – tính tình hiền lành và yêu cô chân thành. Đôi chim câu trẻ sống chung dưới một mái nhà với chú Phil và thím Kay của Mic. Kịch bản “bố nuôi thịt con gái” tiếp tục lặp lại, nhưng lần này do Jolene tự nguyện bởi cô gái trẻ không cưỡng lại nổi sự trải đời và thuần thục của ông chú Phil thành đạt và phong độ, trong khi anh chồng hiền lành của cô thiếu tinh tế trên giường.

Chuyện vỡ lỡ, Jolene bị tống khỏi nhà và Mic tự tử, gây nên cú sốc lớn cho cô gái vừa bước sang tuổi 16. Không người thân, không gia đình, lại bị buộc tội quyến rũ đàn ông đã có vợ, Jolene sau đó bị đẩy vào trại giáo dưỡng dành cho các cô gái có vấn đề về thần kinh. Để thoát khỏi “nhà tù” này, Jolene chấp nhận làm tình nhân bé nhỏ cho một nữ quản giáo tên Cindy. Sau đó, cô trốn khỏi Cindy và quyết bỏ đi thật xa. Suốt đoạn đường dài, Jolene kiếm sống bằng cách “mua vui chớp nhoáng” cho cánh tài xế. Và rồi cô dừng chân ở một tiểu bang miền Tây Nam nước Mỹ, làm nghề bồi bàn phục vụ trong quán thức ăn nhanh, nơi cô gặp gã trai Coco Lege – nghệ nhân xăm mình. Phút đầu cuồng nhiệt và say đắm mà Coco dành cho Jolene cứ ngỡ sẽ mang lại cho cô một tình yêu, một cuộc hôn nhân, một mái nhà, một công việc khá phù hợp với tài năng hội họa của cô. Tất cả vẫn (khá) ổn cho đến khi Jolene phát hiện chồng mình đã có vợ con ở nơi khác. Tệ hơn nữa, gã bán ma túy.

Trả thù Coco Lege xong, Jolene trôi dạt đến Las Vegas, làm nghề vũ nữ khỏa thân. Định mệnh trong một phút ngắn ngủi có lẽ cảm thấy nên chiếu cố ít nhiều đến Jolene nên đẩy cô đến gặp Sal Fontaine, một người đàn ông đứng tuổi, giàu có, đã ly hôn. Mọi thứ không có gì chê trách ngoài việc công việc của Sal mang đến rắc rối cho họ, nhưng đó là chuyện sau này. Lần đầu tiên trong đời, Jolene được cưng chiều như công chúa. Sal để cô được sống thảnh thơi và làm điều mình thích: Vẽ. Nhưng ngày vui không (bao giờ) dài. Sau khi Sal không còn bảo vệ cho Jolene được nữa, cô lại xuôi theo những chuyến xe đến Tulsa.

Thời gian và những biến cố trong đời đã làm thay đổi Jolene rất nhiều. Người xem không còn nhận ra cô gái cột tóc hai chùm tung tăng đi vào lớp hội họa ngày nào. Ở Tulsa, Jolene làm lễ tân cho một công ty lớn và làm thêm công việc phục vụ tại các buổi tiệc. Lần này thì ắt hẳn định mệnh muốn “chơi xỏ” cô, nên không ngần ngại tung ra một anh chàng con nhà tài phiệt tên Brad Bento. Vừa khéo, anh ta chính là con trai của tập đoàn mà Jolene đang làm việc. Dù nhiều lần cự tuyệt tình yêu cuồng nhiệt của Bento, cuối cùng Jolene cũng chấp nhận mặc áo cưới, lần đầu tiên được làm lễ trong thánh đường, nhưng không có sự chấp thuận của bố mẹ chồng.

Áo cô dâu vừa rớt xuống, thì những gì hào nhoáng, đẹp đẽ, lịch lãm mà Brad Bento khoác bên ngoài cũng rơi theo. Đêm tân hôn, Jolene biết thế nào là bẽ bàng. Nhưng những dấu hiệu vẫn còn khá mờ nhạt, cho đến khi cô bị chồng đánh lúc đang mang thai. Bento là một gã cuồng Chúa. Mỗi lần nặng tay với vợ, anh ta lại thành khẩn xưng tội và thống thiết van nài sự tha thứ của Jolene. Đến khi đứa bé ra đời, nhà chồng làm một cuộc điều tra về quá khứ của Jolene, và lần này cô hứng chịu đòn thù khủng khiếp của gã chồng bệnh hoạn.

Với thế lực của nhà Bento, không một luật sư nào ở Tulsa dám đứng ra đòi lại công lý và quyền nuôi con cho Jolene. Vậy là một lần nữa, cô phải ra đi… Nhưng đi đâu?

Bộ phim có một cốt truyện không nhạt, nhưng mạch phim hơi đều. Cái kết mặc dù có ý tưởng, nhưng không quá đặc sắc, và vì vậy không để lại nhiều ấn tượng. Tuy nhiên, dấu ấn của Jessica Chastain lại rất đậm nét trong suốt 121 phút. Vai diễn này cũng đã mang lại cho cô giải thưởng Nữ diễn viên xuất sắc tại Liên hoan phim quốc tế Seattle. Jolene là một vai diễn khó, không chỉ ở việc hóa trang trẻ hơn nửa tuổi thật của diễn viên mà còn đòi hỏi sự chuyển biến từ nội tâm đến ánh mắt của nhân vật. Jolene năm 15 tuổi với nỗi lo lớn nhất là không có mái nhà tử tế và ai đó nuôi mình, cho đến Jolene 26 tuổi qua ba đời chồng, bị tước mất đứa con, là cả một hành trình dài. Đôi mắt và ánh nhìn đó không còn có thể trong trẻo nữa. Người viết đặc biệt nhớ đến ba biểu cảm của Jolene: lần thứ nhất, khi cô lập cập bước xuống xe tải với nỗi chua chát tràn lấp trong ánh mắt và trên từng thớ thịt – mà mới trước đó đã rung lên từng nhịp cay đắng giữa đám cà rốt trên thùng xe; lần thứ hai, khi cô gỡ bỏ từng lớp áo trong vũ điệu múa cột hoang dại và ánh mắt trống rỗng, vô hồn; lần thứ ba là khi cô cắn chặt môi chịu đựng sự dày vò của gã chồng điển trai mang trái tim quỷ dữ.

Nếu Jolene có tội, thì có lẽ tội lỗi lớn nhất là cô quá đẹp, quá quyến rũ, quá gợi tình, để cho tất cả đàn ông quanh cô đều trở thành những tên tội phạm. (Người duy nhất muốn làm người hùng của mỹ nhân, thì kết cuộc lại quá thảm sầu). Jolene là nạn nhân, nhưng cô cũng chính là “tên đồ tể” đối với chính mình. Nói cách khác, mỗi bước mà Jolene đi đã dẫn cô đến bờ vực mà cô rơi xuống. Người xem không tránh khỏi cảm giác thương xót cho cô, nhưng cũng khó đồng tình cho mỗi lựa chọn mà cô gật đầu với số phận.

Jolene không gây nhiều tiếng vang, và khi công chiếu đã nhận những ý kiến trái chiều với nhiều tranh cãi. Bộ phim lơ lửng đâu đó giữa một tác phẩm điện ảnh có thể được nhắc đến mãi và một câu chuyện nhạt nhẽo mau chóng bị chìm lấp giữa đại dương điện ảnh, nơi mỗi năm có hàng chục ngàn tác phẩm mới ra đời. Nhưng đây là một cột mốc đáng nhớ trong sự nghiệp của nữ diễn viên Jessica Chastain, là bước đi đầu tiên để đến với hai đề cử Oscar trong The Help (2012) và Zero Dark Thirty (2013). Cũng đáng để trải qua 121 phút lắm chứ!

Our Rating

6 Score