Jurassic World

Năm 2001, sau khi phần 3 của loạt phim về công viên khủng long – Jurassic Park 3 – ra mắt, khán giả được biết phần 4 sẽ sản xuất vào năm 2004 và ra mắt vào mùa hè năm 2005. Thế nhưng, trải qua nhiều biến cố, ngày công chiếu phải dời lại đến một thập kỷ sau. Phần 4 thoạt đầu có tựa gốc là Jurassic Park: Extinction, rồi đã chính thức ra rạp với một cái tên phù hợp hơn: Jurassic World. 

Đúng vậy, hòn đảo Isla Nublar giờ đây không còn đơn thuần là một công viên khủng long như 22 năm trước ở phần 1 nữa. Nơi này đã được mở rộng thêm, hiện đại hơn, thêm nhiều dịch vụ và các màn giải trí với khủng long cho du khách. Cùng với nhu cầu ngày càng tăng của khách tham quan, các nhà đầu tư muốn có thêm những con khủng long mạnh hơn, to hơn, đáng sợ hơn, nhiều răng hơn. Phòng thí nghiệm đã cho ra đời một loài mới: Indominus rex, lai giữa T-rex (khủng long bạo chúa) và “một loài bí mật”, theo lời của Claire Dearing (Bryce Dallas Howard) – giám đốc điều hành khu công viên.

Trong khi Claire bận rộn với việc tìm thêm nhà đầu tư và giải quyết các sự cố ngày thường trên hòn đảo, thì cô nhận thêm một “nhiệm vụ” mới: đón hai cháu trai Zach (Nick Robinson) và Gray Mitchell (Ty Simpkins) đến chơi nhân dịp nghỉ hè. Vì không có thời gian, Claire giao các cháu cho trợ lý Zara. Cô trợ lý này cũng bận rộn với việc chuẩn bị đám cưới nên lơ đễnh, thế là hai đứa nhóc hiếu kỳ nhân cơ hội lẻn đi.

Cùng lúc đó, Claire và Simon Masrani (Irrfan Khan) – chủ sở hữu của công viên – đi trực thăng đến một góc xa của hòn đảo để thăm con Indominus rex. Simon gợi ý Claire nên tìm đến Owen Grady (Chris Pratt) để kiểm định lại mức độ an toàn của khu nuôi nhốt Indominus rex. Owen vốn là một cựu lính hải quân, công việc của anh ở khu công viên này là huấn luyện bốn con Velociraptor tên Blue, Charlie, Delta và Echo. Vic Hoskins, chỉ huy đội bảo vệ của InGen (để nhớ InGen là gì thì bạn phải xem lại phần 1), sau khi nhìn thấy cách Owen “chơi đùa” với bốn con khủng long ăn thịt khét tiếng, đã lộ rõ ý muốn dùng khủng long làm vũ khí quân sự. Tuy nhiên, một sự cố “đau tim” xảy ra ngay sau đó cho thấy dù được huấn luyện đến đâu thì những con Raptor vẫn không giống bầy chó becgie được thuần dưỡng. Bản chất hoang dã và khát máu vẫn in đậm trong bộ gen của chúng.

Nói về hoang dã và khát máu, “nhân vật giấu mặt” Indominus rex mới chính là nỗi khiếp sợ thực sự. Khi Claire thuyết phục được Owen đến khu nuôi nhốt, họ phát hiện con khủng long không còn ở trong lồng nữa. Những vết cào xước trên tường cho thấy con thú đã sổng ra ngoài. Nhưng hóa ra, sự thật còn đáng sợ hơn so với việc Indominus rex có thể “bay” khỏi bức tường cao 12 mét.

Mặc dù đã có những tổn hại nhân mạng đầu tiên, nhưng Simon Masrani quyết định chỉ điều đi một đội quản lý để đánh thuốc mê con vật, không thể giết nó vì “đã đổ vào đó 26 triệu đô-la”. Chỉ cho đến khi đội không còn ai toàn mạng trở về, người ta mới bắt đầu thông báo dừng các hoạt động tham quan tại khu công viên cách con Indominus rex bốn dặm – và quãng đường đó quá ngắn đối với nó, kể cả khi trên đường đi, nó còn bận tàn sát các loài khác.

Zach và Gray trong lúc mải mê tham quan thung lũng trong chiếc xe Gyrosphere hình quả trứng (một ý tưởng của chính Giám đốc sản xuất Steven Spielberg) đã có dịp chạm trán với Indominus rex. Nhưng con vật này không phải là nỗi ám ảnh duy nhất trên hòn đảo tràn ngập khủng long. Một tai nạn máy bay trực thăng đã giải phóng cho những con Pteranodons và Dimorphodons (khủng long bay), và chúng gây nên sự hỗn loạn cho các du khách – bị thương và cả thiệt mạng.

Bỏ qua 30 phút đầu khá chậm và chưa thể nhập cuộc vào mạch phim, thì kể từ khi Indominus rex sổng chuồng, câu chuyện hấp dẫn hơn hẳn, đặc biệt là nửa cuối, khi đàn Raptor của Owen nhập cuộc. Sau ba phần Jurassic Park vốn đã đủ điên rồ với ý tưởng tái hiện lại thế giới khủng long (mà giờ đây con người thực sự có thể làm được), thì đạo diễn Colin Trevorrow có một áp lực không nhẹ. Làm sao để Jurassic World điên rồ hơn? Hay nói cách khác, phần bốn này cũng giống như một “con khủng long” mới, làm sao để nó to hơn, mạnh hơn, ghê gớm hơn, nhiều răng hơn? Nếu các phần trước, khủng long là “phe địch”, là mối đe dọa cần triệt hạ và trốn thoát, thì phần bốn đã mang lại một màu sắc mới mẻ khi cho khủng long vừa là “phe địch”, vừa là “phe ta”.

Sự mới mẻ này chính là điểm nhấn của phần bốn, và cùng với sự mỉa mai hàm chứa trong câu nói “cần to hơn, mạnh hơn, ghê gớm hơn, nhiều răng hơn” mà đạo diễn Colin Trevorrow nhấn mạnh, đã giúp cho Jurassic World có điều gì đó để đọng lại nhiều hơn là một bộ phim giải trí đơn thuần. Mặc dù nói về tính giải trí, thì Jurassic World có thừa. Những con khủng long được tạo ra bằng kỹ xảo sống động đến nỗi người xem đôi khi sẽ quên rằng đây chỉ là phim. Và kịch bản cho thấy một sự trau chuốt từ bố cục đến lời thoại, xứng đáng để người ta phải chờ đến hơn mười năm.

Trở ngại của Jurassic World là bởi vì bộ phim được mặc định thuộc thể loại bom tấn giải trí, nên người ta dễ dàng nhìn nó chỉ là một sản phẩm giải trí bình thường. Phim giải trí thường rất khó để đạt đến từ “Excellent!’, nhưng “Good job!” hoàn toàn không phải một lời khen quá đáng dành cho bộ phim. Một số chi tiết nhỏ kết nối Jurassic World với Jurassic Park cũng tạo nên sự thú vị cho fan của series này, chẳng hạn chiếc xe mà hai anh em Zach cùng Gary đã dùng để trốn chạy khỏi con khủng long “hơn cả bạo chúa”.

Tương tự như Fast & Furious (và các series hành động nhiều phần khác), càng về sau những người viết kịch bản càng không còn nhiều quân bài lớn nào để tung ra, buộc phải “điên rồ hơn”. Jurassic World cũng phải đi theo con đường đó. Vì vậy, bạn cũng đừng thắc mắc gì khi một con khủng long biết ẩn thân đến nỗi máy móc tiên tiến không thể phát hiện, và thông minh đến độ có thể tự cào rách con chip theo dõi ra khỏi cơ thể mình. Một khi những nhà làm phim đã không ngừng sáng tạo và thả bay trí tưởng tượng, thì người xem tiếc gì mà không hòa nhập vào thế giới đó. Ngay cả khi chỉ để giải trí, thì cũng rất xứng đáng rồi!

Our Rating

8 Score