Kings of Summer

Không dễ để làm một bộ phim cho lứa tuổi lưng chừng, nổi loạn và đầy bối rối. Người ta có thể biến nó thành phim hài, hoặc nếu không khéo sẽ thành giáo điều ở những phút cuối. Nhưng dù có thế nào đi nữa, phim dành cho tuổi dậy thì luôn đầy hứa hẹn, bởi đó là chiếc vé đưa chúng ta trở về thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời: tuối 15.

Bạn có bao nhiêu lần được sống ở tuổi 15? Chỉ một! Và vì thế, nó phải hết sức xứng đáng. Đó không hẳn là suy nghĩ của tất cả những người mười lăm tuổi, nhưng hầu hết chúng ta đều mong muốn được làm chủ cuộc đời mình từ lúc ấy. Cùng với những biến chuyển tâm lý và sinh lý ở tuổi-muốn-thành-người-lớn, ta chỉ muốn dỡ tung tất cả tường thành xung quanh để bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia. Tự do. Làm chủ cuộc đời. Là chính mình. Khám phá thế giới. Ôi, tất cả những lý tưởng kiêu hùng!

Cái tâm lý muốn chứng tỏ ấy có vẻ được thể hiện mãnh liệt hơn ở các chàng trai trẻ – những người ngoài việc ý thức mình sẽ thành người đàn ông trong nhà, còn khát khao trở thành người đàn ông với bờ vai vững chãi cho cô gái nào đấy. Joe Toy (Nick Robinson), ở tuổi 15, bị thôi thúc hàng ngày bởi mong muốn bứt phá, thoát ly ấy.

Từ sau khi mẹ qua đời, rồi đến chị đính hôn, dọn ra khỏi nhà, Joe phải sống với bố (Nick Offerman). Mối quan hệ giữa bố và con trai dường như luôn là một ẩn số, không riêng gì gia đình Toy. Với Joe, có vẻ mọi thức càng cực đoan hơn, bởi cậu luôn có cảm giác bố ghét mình. Một đêm nọ, khi cả gia đình cùng chơi trò Monopoly (cờ tỷ phú), với sự có mặt của vợ chồng chị gái Heather (Alison Brie) và Carol – bạn gái mới của bố Frank, Joe bất ngờ nổi giận, cho rằng mình bị “dồn ép” đến chỗ thua. Để trả đũa bố, cậu gọi điện cho cảnh sát, báo động giả về một vụ trộm đột nhập.

Đấy không phải lần đầu Joe “diễn” trò này, đến mức cảnh sát địa phương phải nhắc lại chuyện ngụ ngôn “Thằng bé chăn cừu”, và điều này càng khiến ông bố nổi đóa. Phản ứng tiêu cực ấy nhằm giúp Joe thoát khỏi cuộc tụ họp gia đình mà theo cậu là không đúng với người mẹ đã mất. Và một lý do khác: Joe có hẹn.

Làm sao có thể vắng mặt trong buổi tiệc tùng ngoài trời do chính Kelly (Erin Moriarty) – cô bạn mà cậu thầm để ý – ngỏ lời mời? Bất chấp việc Kelly đang hò hẹn với một cậu học sinh lớp trên, Joe vẫn tham gia. Sau khi tiệc bất ngờ kết thúc trong hoảng loạn, Joe cùng một cậu nhóc kỳ quặc tên Biaggio (Moises Arias) đi lạc vào rừng, và câu chuyện chính thức bắt đầu.

Tình cờ khám phá một nơi hoang vu tuyệt vời ngoài sức tưởng tượng, Joe nảy ra ý định bỏ nhà (mà thực ra là bỏ bố), chuyển ra ngoài sống tự lập – một kiểu gần giống như Robinson trên hoang đảo, và có một chút gợi nhắc đến bộ phim kỳ diệu Moonrise Kingdom. Cậu rủ theo Patrick (Gabriel Basso), người bạn chí cốt đã cùng chơi, cùng nghịch, cùng nổi loạn với nhau từ thuở nhi đồng. Patrick cũng đang trong giai đoạn nổi khùng với bố mẹ (Megan Mullally và Marc Evan Jackson – điều thú vị là mẹ Patrick là vợ ngoài đời của bố Joe), bởi sự quan tâm thái quá đến mức cậu không còn chỗ để thở.

Sau nhiều chuẩn bị, có cả do dự, ba chàng trai xây nên ngôi nhà của riêng họ, và từ giã quá khứ, lập lời thề sống một cuộc đời mới từ mùa hè năm này. Thiên đường mở rộng cho những bước chân chinh phạt, kiếm tìm cái tôi và người đàn ông còn ẩn nấp bên trong mình. Những ngày hè phiêu lưu rực rỡ ấy rồi sẽ kéo dài bao lâu? Và tình bạn “cắt máu ăn thề” ấy liệu có chao đảo vì những lẽ tầm thường?

The Kings of Summer là phim điện ảnh đầu tay của đạo diễn Jordan Vogt-Roberts sau một loạt phim truyền hình của anh. (Bộ phim thứ hai Kong: Skull Island đang rất được trông chờ vào năm 2017). Đây cũng là kịch bản đầu tay của Chris Galletta. Có lẽ vì là sự khởi đầu, nên The Kings of Summer còn thiếu một chút để trở thành bộ phim xứng đáng được nhắc đến mãi mãi. Mở màn rất tuyệt với cảnh “gõ trống” trong rừng. Cuốn hút với những cảnh quay sắc sảo. Cốt truyện gợi mở và dẫn dắt. Nhưng câu chuyện này đã “đi lạc” vào những phút cuối, khiến cho cảm xúc của người xem cũng chông chênh theo, và vì thế chưa thể đọng lại một “điều gì đó” lớn lao như kỳ vọng của những người làm nên nó.

Mặc dù vậy, làm sao có thể bỏ qua The Kings of Summer khi nó quá sống động để nhắc ta nhớ lại những cuộc phiêu lưu lừng lẫy mà mình từng trải trong tháng năm tươi đẹp ấy? Những rung động đầu tiên. Những “đau khổ” đầu tiên. Những ý nghĩ “đi bụi” đầu tiên manh mún. Những bước chân dạn dĩ không chút e ngại, đi về phía những tia nắng rực rỡ của mùa hè, hay có thể hiểu một cách ẩn dụ là một tuổi 16-17-18… phía trước.

Cái kết không quá thuyết phục, nhưng đoạn đường 95 phút với mùa hè của những “bá vương” thực sự là điều đáng nhớ!

Our Rating

8 Score