Leap Year

Nếu bạn muốn chọn một bộ phim đặc biệt cho một ngày đặc biệt bốn năm mới xuất hiện một lần (29 tháng 2), sao không là Leap Year?

Leap Year (Năm Nhuận) bắt đầu thú vị từ khi ý tưởng của Anna (Amy Adams) lóe lên bên trong chiếc đầu xinh đẹp của cô: Cầu hôn người bạn trai Jeremy thành đạt mà cô đã hẹn hò bốn năm và đang cùng anh ta mua chung một căn hộ đắt tiền ở Boston. Từng ấy thời gian trôi qua, Jeremy vẫn chưa ngỏ lời, và thậm chí bây giờ còn làm cô mừng hụt. Sau đó, anh ta bay đi Dublin công tác. Tình cờ, Anna biết ở xứ Ireland, phụ nữ có thể cầu hôn vào ngày nhuần. Và cơ hội bằng vàng để vừa thể hiện tình yêu và thành ý (bay từ Boston sang Dublin, cọc đi theo trâu đúng nghĩa!), vừa không bị “mất mặt” đang vẫy gọi Anna. Sao có thể bỏ lỡ?

Vậy là Anna lên đường. Và bây giờ, bạn hãy nhìn lại tấm poster. Anh chàng điển trai đứng cạnh “is not her boyfriend”. Thế nên, câu chuyện mới có lý do để bắt đầu, theo một công thức mà tất cả chúng ta đều biết, nhưng với Leap Year thì hai chữ “đều biết” không có ý nghĩa gì hết, bởi vì bộ phim khiến chúng ta cảm thấy muốn biết, muốn xem nữa xem nữa, và hết thảy những diễn biến sau đó đều thú vị.

Sự thú vị này trước hết là nhờ Amy Adams – vẫn luôn tuyệt, như mọi khi. Làm thế nào cô có thể sở hữu một sự ngây thơ kiểu như không-biết-gì-hết-về-thế-giới-bên-ngoài, mà lại rất chân thật được nhỉ? Amy làm như thể cô không cần đóng vai một người phụ nữ vô tư, hồn nhiên, miễn nhiễm với cuộc sống, mà tất cả cứ tự nhiên thế thôi. Anna không ngốc, nhưng vô tư đến độ mọi rắc rối thích thú nhảy bổ vào cô. Và công thức của phim rom-com là vậy, sao khác đi được!

Đầu tiên, máy bay không đưa Anna đến nơi cô cần đến mà “thả” cô giữa đường. Tiếp theo là hàng loạt chuyện dở khóc dở cười. Và rồi, cô gặp anh chàng Declan – chủ một quán trọ kiêm quán ăn/quán rượu trong vùng. Anh này làm người dẫn đường để cô đến được Dublin gặp vị hôn phu tương lai cho kịp “ngày linh”. Trên đường đi, họ tiếp tục gặp rắc rối mà nguyên nhân tất nhiên từ Anna mà ra. Để thêm phần kém suôn sẻ, họ chính xác là hai con người khắc khẩu, có thể cãi nhau suốt ngày không cần ăn gì cũng no.

Không có gì khó đoán cho một kết cuộc của hai con người đáng yêu này cả, nhưng Leap Year giống như một món ăn quen thuộc mà mãi ngon. Bộ phim sẵn sàng làm tan chảy trái tim mọi cô gái bằng vẻ đàn ông của Matthew Goode, bằng sự ấm áp lan tỏa trong suốt cuộc hành trình kỳ quặc của họ, và đặc biệt là đoạn cuối, khi nhân vật chính nhận ra tình yêu đích thực của mình.

Dường như mọi bộ phim, dù giản dị đến đâu, cũng đều có một ma lực riêng, nằm ở nút thắt quan trọng nhất: Tìm thấy tình yêu. Quả là có vô số thứ tương tự tình yêu, nhưng tình yêu đích thực thì chỉ có một, và con đường đi đến đó luôn lôi cuốn người xem. Chúng ta thích bởi vì chúng ta trân trọng điều đẹp đẽ ấy, và chúng ta mong chờ. Tuy cái gọi là “triết lý tình yêu” trong Leap Year không có gì cao siêu, thậm chí gần gũi, quen thuộc biết mấy, nhưng vào giây phút nhân vật vỡ òa, thì người xem cũng vỡ òa.

Có thể ta không cần một bộ phim nhắc mình biết sống, biết yêu thương hơn. Nhưng thường thì những bộ phim lại chính là người nhắc nhở ta nhiều nhất và thấm nhất. Đơn giản vì ta không phải nghe lời khuyên đó từ ai, ta chỉ nghe từ đáy lòng mình. Với Leap Year, một lần nữa, ta sẽ biết mình đi tìm, hay chờ đợi, điều gì ở tình yêu.

Our Rating

9 Score