Lobster

The Lobster kể về một thế giới song song kỳ quặc, nhằm nói lên những nhận xét về các quan hệ đôi lứa. Trong thế giới của phim, độc thân là một tội phạm. Sau khi bị vợ bỏ, David (Colin Farrell trong một diện mạo khó nhận ra) đến một khách sạn như bao khách sạn dành cho người độc thân khác, có điều mỗi người có được 45 ngày để tìm một nửa của mình, nếu không được sẽ bị hóa thành một con vật tự chọn. Và một nửa kia phải có điểm tương đồng, thường là một khuyết tật, ví dụ như bị chảy máu mũi. “Sói và Chim cánh cụt không thể sống cùng nhau”, Giám đốc khách sạn (Olivia Colman) giải thích. Thế nên mới có người giả vờ đập mũi cho máu chảy để khỏi bị hóa kiếp. Hoặc chính David khi quyến rũ người đàn bà máu lạnh đã giả vờ không khóc khi cô ta giết chết anh trai của anh. Thành viên khách sạn cũng có thể cộng thêm số ngày sống bằng cách săn những người Cô đơn bằng súng gây mê.

Sau khi trốn vào rừng, David gia nhập nhóm Cô Đơn, và nơi đây xã hội cũng không kém phần ác liệt khi cấm mọi hình thức yêu đương. Anh phải lòng Người Đàn Bà Cận Thị (Rachel Weisz), vì anh cũng bị cận thị. Dĩ nhiên mối quan hệ diễn ra trong bí mật, và hai người phải nghĩ ra ám hiệu để liên lạc cho nhau.

Đây là một bộ phim giàu ý tưởng và, dù lập dị, đầy chất hài hước, phù hợp cho những ai muốn vừa giải trí vừa thích khám phá những điều mới lạ. Thế nhưng xã hội trong Lobster không khác mấy so với xã hội này, với những áp lực phải có đôi có cặp, với các trang dating online. Thế giới đó lạ mà quen, ngoài David, đều không có ai có tên, kề cả thành phố, và khách sạn. Nhạc phim cũng góp phần tạo nên không khí lãng mạn khác biệt của thế giới trong phim.

Kết thúc mở là một điểm nhấn của Lobster khi David đứng trước lựa chọn phải hy sinh để trở thành người phù hợp với mối quan hệ này. Bộ phim độc đáo của đạo diễn cá tính Hy Lạp Yorgos Lanthimos không có kết luận nhưng quả là một trải nghiệm khó quên.

Our Rating

9 Score