Masquerade

Với 10.041.566 lượt khán giả Hàn Quốc đến rạp sau 38 ngày kể từ khi công chiếu, bộ phim dã sử Masquerade (Hoàng đế giả mạo) đã chính thức ghi tên vào bảng vàng của lịch sử điện ảnh xứ kim chi. Một trong những người làm nên thành công đó là Lee Byung Hun.

Hai mươi năm trước, khán giả biết đến Lee Byung Hun qua bộ phim truyền hình Những tay đua kiệt xuất (The Dream Racers – 1995). Tiếp đó là All In (Một cho tất cả – 2003), phim điện ảnh Addicted (2002), bom tấn truyền hình Iris (2009), phim hành động của Hollywood G.I.Joe (2009) hay bộ phim kinh dị nổi tiếng I Saw The Devil (2010) và gần đây nhất là vai người máy T-1000 trong phần năm của series Terminator… Với diễn xuất đa dạng, Lee đã hóa thân vào nhiều vai khác nhau, nhưng Masquerade là bộ phim cổ trang đầu tiên của anh trên màn ảnh rộng. Ngay trong lần đầu thể nghiệm hình tượng mới, Lee Byung Hun đã gợi nhắc người xem đến hai từ “kiệt xuất” năm xưa. Cùng lúc thể hiện hai nhân vật với xuất thân trái ngược, vai đức vua Gwanghae lạnh lùng, độc đoán và vai chàng hề Ha Seon thông minh, chân thành, giàu lòng trắc ẩn của Lee Byung Hun đã chinh phục trái tim của hàng triệu khán giả, kể cả những người khó tính nhất.

Bộ phim lấy ý tưởng từ một nghi vấn bí ẩn trong lịch sử Hàn Quốc. Năm thứ tám của triều đại vua Gwanghae (vị vua thứ 15 của đế chế Chosun), biên niên sử thiếu mất phần ghi chép sự kiện diễn ra trong 15 ngày. Không ai hiểu lý do, chỉ biết rằng trong thời gian ngắn ngủi đó, nhà vua đã trở thành một người khác hẳn, mở rộng tấm lòng với những kẻ bề tôi, thương xót và lo lắng cho họ. Trong lịch sử, Gwanghae là vị vua có tài nhưng mắc chứng hoang tưởng do ông liên tục sống trong mối đe dọa bị ám sát và lật đổ. Chuyện phim bắt đầu từ lúc nhà vua ra lệnh cho tể tướng Heo Guyn (Ryu Seung Ryong) tìm một người đóng thế để mình tạm lánh mặt chờ xem động tĩnh của những kẻ làm phản. Tể tướng cùng hộ vệ Do đã tìm được anh hề Ha Seon – người chuyên đóng kịch mua vui cho khách ở nhà thổ – với ngoại hình giống nhà vua như hai giọt nước.

Mạch phim của Masquerade có thể ví như bản điện tâm đồ, với các đoạn cao trào và những khoảng lặng đan xen nhau rất uyển chuyển. Mấy giây trước, người xem còn căng thẳng trước một ông vua “dọa chết” đám thị nữ, mấy giây sau đã phải bật cười trước từng điệu bộ nhún nhảy và trò mua vui bình dân của chàng hề. Nhưng cao trào thực sự bắt đầu chính từ lúc vua Gwanghae cao quý và “kẻ tiện dân” Ha Seon đối mặt.

Lối diễn xuất thần bằng ánh mắt của Lee Byung Hun khiến anh thật sự biến thành hai con người với cốt cách hoàn toàn khác. Anh mặc áo vải hay anh khoác long bào, điều đó không quan trọng. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt cũng đủ biết trên ngai vàng kia là hoàng đế thật hay hoàng đế giả. Một ánh mắt làm nên tất cả! Ngay từ đầu, đạo diễn Choo Chang Min quyết định dành vai này cho Lee Byung Hun và có lẽ không có sự lựa chọn nào vượt xa mong đợi hơn thế. Lee đã ghi một dòng đỏ chói vào sự nghiệp của mình với vai diễn mang lại nhiều giải thưởng này.

Masquerade hầu như không có hạt sạn nào. Hay nếu có, khán giả cũng chẳng còn thời gian để ý vì đã dành hết tâm trí để khóc, cười với bộ phim. Kịch bản khéo léo dẫn dắt cảm xúc của người xem qua nhiều cung bậc, vừa rơi nước mắt lại phải bật cười. Nhưng đằng sau tất cả những nước mắt và sự hài hước đó, người xem không ngừng suy nghĩ về những câu thoại đắt giá, về giá trị đương thời trong một câu chuyện xưa cổ, về một thông điệp mạnh mẽ, rõ ràng, nhưng cũng rất vô hình mà tác giả kịch bản gửi gắm.

Ngoài Lee Byung Hun, các vai khác như hoàng hậu (Han Hyo Joo), tể tướng Heo Guyn, hộ vệ Do, cung nữ Sa Wol, phản thần Park Chung Seo, viên thái giám già… đều thể hiện tròn trịa nhân vật. Sẽ có lúc nào đó, người xem nhận ra mình đang mong nhà vua thật ở lại mãi mãi trong ngôi chùa hay bằng cách nào đó biến mất, bởi “nhà vua” xuất thân thường dân kia đang hiện thực hóa hình ảnh một vị hoàng đế trong mơ: Người trân trọng từng sinh mạng binh sĩ, người hứa sẽ nắm tay hoàng hậu đến phút cuối cùng, người chấp nhận chỉ dùng một bát cháo đậu đỏ để thị nữ được no bụng (theo quy định trong cung, thị nữ nấu ăn cho nhà vua chỉ được ăn thức ăn thừa của vua), người không cho phép hộ vệ hủy hoại bản thân để bảo vệ đức vua vì hộ vệ trước tiên phải quý trọng mạng sống chính mình… Một nhà vua chính nghĩa như thế, thậm chí còn “thật” hơn cả hoàng đế thật!

Masquerade xứng đáng để xem không chỉ hai lần (người viết đã xem trên năm lần), và thang điểm giới hạn ở 10 không đủ để nói về tác phẩm điện ảnh này. Với tính nhân văn thấm đẫm trong từng thước phim, những tình tiết thú vị và xúc động, sự tinh tế trong diễn xuất, nhịp phim khoan thai đúng chất cổ trang làm nền cho một tư tưởng hiện đại, và đặc biệt nhất là cái kết đắt giá, tin rằng Masquerade sẽ còn để lại dư âm rất lâu trong lòng mỗi người.

Our Rating

10 Score