Neon Bull

Không thiếu gì những phim nghệ thuật tối giản về cốt truyện, nhưng Neon Bull không ngừng kích thích tò mò bằng những bất ngờ nho nhỏ thú vị và những hình ảnh đẹp thi vị. Phim xoay quanh đời sống hằng ngày của một nhóm du mục, mưu sinh bằng việc đi lưu diễn môn thể thao rodeo truyền thống ở vùng Đông Bắc Brazil (hai người cưỡi hai ngựa cố gắng xô ngã một con bò).

Anh chàng nam tính Iremar (Juliano Cazarre) là người  nài bò chính, một công việc đòi hỏi nhiều  sức mạnh; nhưng trong thời gian rảnh anh cặm cụi ngồi bên máy may để thiết kế thời trang, ước mơ thật sự của anh. Anh thiết kế những mặt nạ ngựa và những trang phục khiêu gợi cho Galega (Maeve Jinkings), người lái xe tải cho đoàn người và đàn bò. Chúng ta thường thấy cô gái này sửa xe ban ngày và múa sexy vào ban đêm, mua vui cho đám đàn ông miền quê. Cô có một đứa con gái Caca, tuổi mới lớn, nói chuyện mạnh bạo không kém mẹ. Thỉnh thoảng, người cha được nhắc đến, nhưng ta không biết gì thêm. Những con người này thỉnh thoảng tương tác như một gia đình, nhưng thường là sống rời rạc, trong thế giới của riêng mình. Cô bé Caca đam mê ngựa nhưng không ai coi trọng sở thích đó của cô bé. Có một cảnh cô tranh cãi với Iremar và Ze người nài phụ, xem ngựa và bò, con nào có ích hơn.

Đạo diễn ba mươi ba tuổi Gabriel Mascaro đi trên lằn ranh mỏng manh giữa phim tài liệu và phim truyện với tác phẩm này. Phim diễn tả những chi tiết thường nhật, thậm chí thô tục, như tiểu tiện, tắm… nhưng luôn khiến ta muốn biết thêm về những nhân vật. Chiếc máy quay (của Diago Garcia – Cemetary of Splendor) luôn luôn giữ khoảng cách với các nhân vật, nhưng lột tả được những nét đẹp của các chi tiết, cảnh vật như đàn bò, nắng. Đôi khi có những hình ảnh ma mị, chẳng hạn trong những cuộc biểu diễn rodeo và sexy dance. Những con người và con vật hòa với nhau. Một trong hai cảnh sex của phim diễn ra trước bầy bò; cảnh thứ hai ở trên bàn cắt của một công ty may mặc giữa Iremar và cô gái bán nước hoa dạo anh mới gặp. Một người suốt ngày bốc mùi phân bò thì xức nước hoa vào lúc nào? Cảnh giao hợp không hề có dấu hiệu edit, cũng đầy dụng ý, như cuộc sống thô ráp mà phim khắc họa. Cuối cảnh, Iremar nằm vật ra chẳng khác một con bò ngã.

Phim né tránh những mô-típ kể chuyện thông thường. Có một cảnh hai mẹ con cãi nhau, nhưng dừng ở đó, không bi kịch gì thêm. Các nhân vật cũng luôn mang một sự thản nhiên. Iremar chăm sóc đàn bò, rồi may, như một điều hiển nhiên. Không ai biết gì thêm về quá khứ lẫn tương lai của anh. Những chi tiết nhỏ kể được rất nhiều. Ví dụ chi tiết Iremar vẽ trang phục lên người mẫu trên tạp chí khỏa thân của Ze, khiến anh này nổi đóa. Sau đó ta thấy cô bé Caca vẽ chi chít ngựa cũng trên cuốn tạp chí đó. Cái đẹp, trí sáng tạo của con người bén rễ ở những nơi cằn cỗi nhất, như poster và tựa của phim gợi lên. Phim gợi nhớ bộ phim Việt Nam với nhiều nét song song là Bi, Đừng Sợ! dù một phim là thành thị, một phim nông thôn. Cả hai phim đều đẹp và có những nhân vật sống trong những nỗi niềm riêng. Thế giới quan của Neon Bull, tuy vậy, không bi quan và cuộc sống không bức bối, ngột ngạt.

Neon Bull, như những tác phẩm điện ảnh thực sự, giúp ta nhìn cuộc sống khác hơn, tìm thấy cái đẹp trong những con người bình dị nhất, những vật tầm thường nhất.

Our Rating

10 Score