Ted 2

Nếu bạn phân vân không biết phải làm gì với hai trăm ngàn và hai giờ đồng hồ, hãy khao một người bạn thân chầu gì đó, rồi bạn sẽ hiểu thêm về tình bạn, chứ tuyệt đối đừng xem Ted 2.

Cách đây ba năm, Seth MacFarlane hèn nhát đã nghĩ ra ý tưởng về con gấu bông biến thành người để núp bóng nó trong vai trò lồng tiếng, trổ ra những món hài rác rưởi của mình, dù cho điều đó có nghĩa là hình ảnh teddy bear đã bị hủy hoại vĩnh viễn. Ai nỡ ném đá một con gấu bông dù nó thối mồm ra sao chăng nữa? Và dĩ nhiên kinh tế thị trường bắt buộc phải có phần hai, nhất là phần một thu về hơn nửa tỷ USD và được giới phê bình ca ngợi (xem thêm ở đây).

Song đó không phải là tội lớn nhất của Ted 2, vì đây còn là một câu chuyện xoàng xĩnh, kém sáng tạo. Ted và bạn gái Tami-Lynn (Jessica Barth) muốn có con. Nhưng để thụ tinh nhân tạo, Ted phải chứng minh trước luật pháp Mỹ rằng mình là người. Giống như phần trước, phim gắng gượng lồng ghép những khoảnh khắc gây cảm động (nhân vật chính xém chết). Nhưng ai quan tâm đến câu chuyện cơ chứ? Người ta xem Ted là để cười (nếu như thọt lét có thể làm người ta cười!). Mà thọt lét là nghề cuả MacFarlane, đặc biệt là với nội dung sinh con của phim này, điều đó càng dễ biết bao.

Phim giới thiệu nhân vật mới là nữ luật sư do Amanda Seyfried đóng; Morgan Freeman và Liam Neeson tranh thủ kiếm thêm chút đỉnh trong tuổi già; còn Mark Wahlberg thì vẫn không hiểu nghĩ gì.

Xem Ted 2 để tuyệt vọng và tin rằng mình chỉ kém may mắn vì sinh ra nhầm thời: Thời đại hổ lốn của phim hài Mỹ.

Our Rating

3 Score