The Big Sick

Tôi không nhớ trong những năm gần đây, liệu có phim tình cảm hài nào được khen ngợi nhiều như The Big Sick (đạo diễn Michael Showater), dựa trên một câu chuyện có thật. Liệu điều đó có cho thấy sự khan hiếm chất lượng của dòng phim này?

Cái mới mẻ, cái duyên của The Big Sick bắt nguồn từ tình huống anh chàng Hồi giáo Pakistan Kumail (Kumail Nanjiani viết kịch bản và tự đóng) gặp và yêu cô gái da trắng Emily (Zoe Kazan). Các tình huống bắt đầu khi chuyện hai người đi xa hơn tình một đêm, vi phạm nguyên tắc của Kumail. Anh không dám quen cô gái nào một cách nghiêm túc vì chiu áp lực từ bố mẹ, những người vẫn theo truyền thống hôn nhân sắp đặt. Họ ra sức sắp xếp các cuộc hẹn cho Kumail với các cô gái Hồi giáo “môn đăng hộ đối”, và dĩ nhiên không hề biết đến sự tồn tại của Emily. Về phần mình, Emily cũng không biết đến sự tồn tại của danh sách những cô gái đã ra mắt Kumail.

Sự khác biệt văn hóa tạo nên nhiều tình huống hài và lãng mạn của phim. Nhưng về cơ bản, mối quan hệ của Kumail và Emily không khác nhiều lắm với một cặp đôi Mỹ bình thường. Một trong những cảnh duyên dáng nhất của phim là khi Kumail cố cho Emily xem bộ phim anh thích nhất, mà cô thì không thể giả vờ thích.

Khi sự thật về gia đình Kumail bị lộ, rắc rối bắt đầu. Nhưng ngay sau rắc rối đó là bước ngoặt lớn của phim: Emily bị một căn bệnh lạ, cấp tính, buộc các bác sĩ phải cho cô hôn mê để tìm nguyên nhân. Tựa đề của phim đến từ đây. Căn bệnh lớn đưa họ đến với nhau. Đúng hơn là đưa Kumail đến với Beth và Terry, bố mẹ của Emily, vì suốt hơn nửa phim, Emily trong trạng thái hôn mê. Cặp đôi Holly Hunter và Ray Romano mang đến hai vai diễn hay nhất của phim, với lòng nhân ái, hóm hỉnh, và cả bất ngờ, khi sau đó Terry tâm sự với Kumail về cuộc hôn nhân sóng gió của mình. Phim đã dành cho hai nhân vật này sự chăm chút tỉ mỉ.

Vì Kumail làm nghề nghệ sĩ hài stand-up (kiêm lái xe Uber), phim có nhiều đoạn khi anh kể chuyện tiếu lâm trên sân khấu. Cũng chính khi đang diễn, anh đã gặp Emily trong số khán giả. Những màn tấu hài của anh không buồn cười, thậm chí ngớ ngẩn và nhạt nhẽo, nhưng phim đã khéo léo lồng ghép các biến cố với những màn trình diễn, ví dụ khi Kumail xúc động kể với khán giả rằng bạn gái anh đang hôn mê. Chính cái “ngố” mà chân chất của Kumail đã khiến Beth và Terry gắn bó với anh. Kumail an ủi hai người rằng con gái họ “được” hôn mê tốt, giống như tinh bột, không hẳn loại nào cũng tốt. Terry hỏi Kumail nghĩ gì về vụ 9/11, dẫn đến câu trả lời gây sốc nhất phim. Phim dựa nhiều vào những màn trào phúng trớ trêu như vậy. Trong một cảnh đáng nhớ, Beth đứng dậy bảo vệ Kumail khỏi một khán giả thô lỗ gọi anh là quân ISIS. Giai đoạn Emily hôn mê có cảm giác hơi lâu, có lẽ một cách cố ý vì phim chọn nó làm chủ đề chính. Đó là khi tình bạn giữa Kumail và bố mẹ cô nảy nở. Những cao trào sau đó lại có cảm giác hơi nhanh.

Dường như phim chọn bỏ qua nhiều chỗ có thể xoáy vào để phân tích những nét văn hóa, chẳng hạn sự thay đổi thái độ của bố mẹ Kumail. Nhưng phim đã chọn đi theo đúng định nghĩa của thể loại tình cảm-hài: tiếng cười, sự nhẹ nhàng, và một kết thúc đẹp, đáng nhớ và không kém cảm động, như chính câu chuyện ngoài đời. Số đông khán giả cũng chỉ cần như vậy. Và The Big Sick đã chạm được những mục tiêu đó.

Our Rating

9 Score