The Gift

Với kinh phí chỉ 5 triệu đô-la, The Gift là một bộ phim kinh dị thể loại psycho-thriller xuất sắc cả về doanh thu (gấp 11 lần) lẫn nội dung, trong đó Joel Edgerton đảm nhận vai chính kiêm viết kịch bản (sau The Rover cũng nhiều dấu ấn), và lần đầu làm đạo diễn.

Nhân vật Gordon với biệt danh Gordo the Weirdo của Edgerton là một người kỳ lạ. Anh ta đã rất kỳ ngay từ giây đầu tiên xuất hiện trong cửa hàng đồ gia dụng. Gordon xếp hàng sau Simon (Jason Bateman), và rồi tiến đến chào hỏi người bạn chung trường. Simon hầu như không nhận ra Gordon. Sau đó, Robyn (Rebecca Hall), vợ anh, trở lại quầy tính tiền, giúp phá tan bầu không khí gượng gạo giữa hai người. Kết thúc màn chào xã giao, họ mời Gordon hôm nào đó đến ngôi nhà mới của mình dùng bữa tối.

Simon và Robyn rời Chicago trở về Los Angeles, California (quê nhà của Simon) khi anh chuyển công tác đến chi nhánh ở đây, trong một công ty về thiết bị bảo an vi tính. Robyn là nhà thiết kế nội thất làm việc tự do. Họ dọn đến nơi ở mới không chỉ vì công việc của Simon mà còn hy vọng giúp Robyn vượt qua giai đoạn trầm uất sau khi cô bị sẩy thai. Người xem luôn thấy phảng phất ở Robyn một nỗi u uất nào đó. Sự bất ổn trong tâm lý khiến cô có xu hướng dễ mở lòng với những người chung quanh. Nhưng với tính chất làm việc tại nhà từ xa, cô hầu như không có nhiều mối giao tiếp xã hội ngoài người bạn hàng xóm, và Gordon. Vế sau mới nguy hiểm!

Món quà đầu tiên xuất hiện trước cửa nhà hai vợ chồng là một chai vang. Tốt thôi! Một món quà lịch sự và đáng yêu. Nhưng cách tặng quà của anh chàng với đôi mắt vô hồn này mới thực sự là vấn đề. Anh ta luôn lặng lẽ đặt quà trước cửa nhà, gây bất ngờ theo cách khó chịu hơn là vui mừng. Gordon thường lảng vảng quanh nhà lúc Simon đi vắng, khiến anh ta không yên tâm khi biết người bạn kỳ quặc này tìm cách tiếp cận vợ mình.

Món quà thứ hai xuất hiện. Vẫn còn vui. Nhưng Gordon ngày càng gây cảm giác bất ổn cho người xem. Anh ta chẳng làm gì cả ngoài việc luôn xuất hiện đâu đó với vẻ mặt tội nghiệp, những lá thư có hình mặt cười, những lời nói quá khách sáo và mềm mỏng. Anh ta có vẻ vô hại, nhưng trực giác của người xem biết rằng anh ta “có hại”. Và khi mối quan hệ giữa Gordon với gia đình Simon ngày một rối, thì giữa hai vợ chồng cũng bắt đầu có xung đột ngầm. Sau bữa ăn tối căng thẳng và hơi đau tim tại dinh thự của Gordon, Simon và Robyn quyết định tránh xa người bạn này, bất kể điều đó có làm anh ta bị tổn thương hay không. Họ thậm chí đã báo cảnh sát khi chú chó Jangles của Robyn mất tích, cá trong hồ chết phơi bụng, và mọi nghi ngờ đổ dồn lên Gordon.

Không có chứng cứ, cảnh sát không thể bắt giữ Gordon. Anh ta cũng lặng lẽ biến mất. Vợ chồng Simon trở lại cuộc sống thường nhật. Nhưng Robyn tái trầm cảm và thường xuất hiện ảo giác. Cô luôn có cảm giác một ai khác tồn tại trong nhà. Song song đó, lá thư cuối cùng Gordon gửi với câu: “Let bygones be bygones” khiến Robyn hoài nghi về một bí mật nào đó bị chồng mình giấu kín. Nỗi ám ảnh dần tăng, và Robyn trên đường đi tìm sự thật về quá khứ của Simon với Gordon đã khám phá một chuyện “động trời”. Điều đó càng làm khán giả tin rằng Gordon không hề xuất hiện trước cửa nhà Simon với thiện chí. Tất cả đều nằm trong một kế hoạch trả thù nào đấy. Nhưng trả thù như thế nào mới kinh khủng nhất?

Trong các dạng thức tiêu cực của tâm lý, nỗi ám ảnh là một điều rất nghiêm trọng. Nó có thể tàn phá con người theo nhiều cách, khiến họ sống lệch lạc và thậm chí hủy hoại bản thân, tùy mức độ. Gieo một nỗi ám ảnh, hoài nghi vào đầu người khác cũng tương tự như việc tiêm một liều thuốc độc mà thời gian phác tán không được báo trước. The Gift sử dụng mô-típ kinh dị truyền thống với những khoảng tối trong ngôi nhà rộng, cú máy quét qua hành lang dài theo ánh mắt của nhân vật. Nỗi sợ này không cần phải dùng đến bất kỳ yếu tố ngoại cảnh ghê gớm nào. Không có máu me, chết chóc (trừ bầy cá). Không có bóng đen nấp bên ngoài cửa. Thế nhưng, người xem luôn cảm thấy bị rình rập, và điều đó càng đáng sợ hơn khi bị rình rập bởi một gã lập dị mang bộ mặt hiền lành.

Gordon vẫn mang vẻ mặt vô tội đến phút cuối, khi phần kinh dị nhất của bộ phim được phơi bày. Một cái kết chứa đựng nỗi tuyệt vọng! Cái tứ của The Gift gợi nhớ đến Fatal Attraction, The Hand That Rocks the Cradle, với câu chuyện không có màn hù dọa thót tim nào mà bao phủ một nỗi sợ hãi đặc quánh lên toàn bộ bầu không khí. Khi cảnh cuối khép lại, dù muốn dù không, bạn cũng sẽ thấy mình bị ném vào nỗi hoang mang như chính Simon. Nhưng đáng sợ là cảm giác hoang mang, ám ảnh đó không tan đi, nhất là khi ta nhớ lại lời của Gordon: “Just because you’re done with the past doesn’t mean the past is done with you”.

Our Rating

9