The Walk

Ngày 7/8/1974, có hai cái tên đi vào lịch sử: Philippe Petit và tòa tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới, sau tám lượt đi và về trên dây ở độ cao hơn 400 mét trong suốt 45 phút của nghệ sĩ đi dây người Pháp – nay đã thành huyền thoại với kỷ lục vô tiền khoáng hậu (vì không còn hai tòa tháp để cho bất cứ ai phá vỡ kỷ lục này).

The Walk mở đầu với dòng chữ ngắn gọn: “A true story”, không có “based on”, như để khẳng định từ đầu: Không hư cấu! Mặc dù vậy, để câu chuyện đủ hấp dẫn, đạo diễn Robert Zemeckis khai thác sâu quá trình đột nhập tòa tháp của Philippe và “đồng bọn”, gồm có Annie (Charlotte Le Bon) – nghệ sĩ đường phố Paris, cô gái mà Philippe yêu – cùng vài người bạn quen tình cờ ở quê nhà, thêm những cơ duyên kỳ lạ với những người bạn mới tại Mỹ. Thời gian nghiên cứu hai ngọn tháp và lên kế hoạch cho màn trình diễn phi pháp này mất 6 năm ròng ngoài đời, nhưng được giản lược và thêm thắt các yếu tố hài hước trên phim để tạo “khoảng nghỉ” cho người xem, trước khi dẫn dắt đến trường đoạn đi trên dây mà để diễn tả chính xác, có lẽ không từ nào thích hợp hơn “Ngừng thở”.

Những bộ phim lấy chất liệu từ chuyện thật (với The Walk là từ hồi ký Reach the Clouds – Vươn tới tầng mây của Philippe Petit) sẽ không dễ kịch tính hóa. Đây là một đề toán khó! Làm sao đủ sức gây thú vị cho khán giả khi số phận nhân vật (chết hay sống) vốn đã bị lộ ngay từ đầu? Để trả lời câu hỏi, đạo diễn chọn mang đến sự thú vị – và cả thi vị – theo cách tự nhiên nhất, đó là để câu chuyện tự lan tỏa sức hấp dẫn và truyền cảm hứng đến trái tim người xem qua từng bước đi vừa chắc chắn, vừa mạo hiểm, vừa đầy ngẫu hứng, như thể đang khiêu vũ trên dây. Chính nhân vật Philippe, với sự hóa thân khó có thể nghĩ ra ngay cái tên nào khác phù hợp hơn ngoài Joseph Gordon-Levitt, cũng đã tự thân là một nguồn cảm hứng tràn trề rồi. Cách nhân vật xuất hiện ngay từ đầu phim trên ngọn đuốc của tượng Nữ Thần Tự Do, giọng nói hào hứng bằng thứ tiếng Mỹ pha trộn tiếng Pháp của anh, sự đam mê và điên rồ ngày một tăng cao… tất cả đã lôi cuốn không chỉ những người xung quanh anh mà cả những người đang đứng bên ngoài câu chuyện – là người xem, vào một tâm điểm duy nhất: Sợi dây trên không! Làm sao để căng nó giữa hai tòa tháp? (Sợi dây nặng 200kg). Làm sao để làm điều đó mà không bị ai phát hiện? (Giữa lòng nước Mỹ).

Để “bù đắp” cho một cái kết không thể gây bất ngờ, The Walk mang đến những thước phim 3-D đẹp thổn thức. Vẻ đẹp đó được “phó thác” hết cho đôi chân và đôi mắt của Philippe, trở thành hai góc nhìn thú vị của người xem. Đôi mắt ấy đã chiêm ngưỡng thế giới “từ những tầng mây”, tạo nên những khuôn hình kỳ vĩ. Đây là góc nhìn theo chiều thẳng đứng, góc nhìn của hiện tại. Đôi chân ấy đã đi một hành trình dài từ khi cậu bé Philippe ấp ủ giấc mơ trở thành nghệ sĩ đi dây cho đến khi anh đặt một chân lên sợi cáp nối liền hai tòa tháp. Đây cũng là góc nhìn trải suốt chiều dài, nhìn lại quá khứ để chấp nhận mọi cảm xúc “không bình thường” nhất của nhân vật – như cái cách anh tỉnh dậy lúc nửa đêm, ngay trước giờ G, và đóng ván cho “chiếc quan tài tưởng tượng” của mình.

Tám lượt đi và về trên dây cũng là lúc người xem hồi tưởng tất cả những khổ luyện, đánh đổi, bao lần thất vọng cùng sự điên rồ, đam mê, quyết tâm, cả sự ích kỷ của Philippe – ích kỷ khi bất chấp cảm xúc của gia đình, người thầy, người yêu, bạn bè, cộng sự… đẩy mọi người vào lựa chọn mạo hiểm cùng với mình. Không phải tất cả mọi người đều sát cánh bên Philippe đến cùng, nhưng bộ phim đã không quên mang đến những cảm xúc thật đẹp của tình bạn, của lời hứa, và của một chút điên rồ từ những người trong cuộc. Nó cho thấy mọi giấc mơ đều xứng đáng để bất chấp. Và khoảnh khắc người nghệ sĩ quỳ trên dây, cúi chào sợi cáp và tòa tháp, trái tim chúng ta như vỡ òa theo. Sự rung động mãnh liệt ấy chỉ có thể gây nên bởi nguồn cảm hứng mãnh liệt từ chính người tạo ra nó. Ở đây là ba người: Philippe Petit, Robert Zemeckis và Joseph Gordon-Levitt.

Gordon-Levitt từng có dịp đến thăm tòa tháp đôi vài tháng trước sự kiện 11/9. The Walk là trải nghiệm khó quên của anh khi được hóa thân thành một huyền thoại, và còn được chính huyền thoại huấn luyện đi dây trong tám ngày. Về phần Philippe (năm nay 66 tuổi), tin rằng những thước phim 3-D được dày công dựng kỹ xảo là sự gợi nhớ đầy xúc động cho giấc mơ “rồ dại” của ông, cho một thử thách vượt qua mọi nghi ngờ, cho minh chứng “Không gì là không thể”. Ông cũng chính là người đã mang lại linh hồn cho tòa tháp đôi khi kết nối chúng không phải bằng một sợi dây (dù đó là một kỳ công) mà bằng một giấc mơ. Và giờ đây, nhờ công của vị đạo diễn đã từng làm nên Forrest Gump (1994), người ta thêm một lý do khác để biết đến, hoặc để nhớ, Trung tâm Thương mại Thế giới, ngoài những ký ức buồn.

Đối với khán giả khó tính, có thể The Walk chưa thực sự hấp dẫn bởi không nhiều kịch tính. Nhưng, hãy bỏ qua phần ồn ào mong đợi của một màn mạo hiểm trên không để chạm đến phần tĩnh lặng của niềm hạnh phúc được sống – như lời của Philippe, và như khoảnh khắc người nghệ sĩ ngả lưng trên dây, lặng ngắm bầu trời với nụ cười của một người biết rằng đời mình đã trọn.

Philippe và “đồng bọn”. Hình này không có trên phim.

Nghệ sĩ đi dây Philippe Petit ngoài đời.

Our Rating

10 Score