We Need To Talk About Kevin

Khi biết đề tài của bộ phim này, khán giả của những phim vui vẻ nhẹ nhàng nhí nhảnh dễ thương sẽ không xem để tránh “hậu họa” tinh thần; khán giả khoái giật gân, kinh dị có thể sẽ xem và thất vọng. Riêng tôi cảm thấy thật may mắn vì mình có một cơ hội nhặt được viên ngọc quý – một bộ phim không thể nào quên và cần phải được bàn luận (Yes, we need to talk about it).

We Need To Talk About Kevin nói về khoảng thời gian 2 năm Eva, mẹ của Kevin, 16 tuổi , đối mặt với cuộc sống sau khi đứa con thực hiện một cuộc thảm sát ở trường học nhắm vào giáo viên và các bạn, sau khi giết chết bố và em gái. Eva cố gắng nhớ lại quãng đời hơn 16 năm qua và tìm ra một lời giải thích cho mọi chuyện. Phim là một chuỗi những ký ức (flashback) về Kevin của Eva. Chúng ta phải dựa vào kiểu tóc của Eva để biết đâu là hiện tại, đâu là quá khứ. Tuy vậy, bộ phim không hề rối, không có phút nào khiến ta mất phương hướng.

Eva (Tilda Swinton) hiện diện xuyên suốt chiều dài bộ phim với diễn xuất thật một cách đáng kinh ngạc. Trượt đề cử Oscar quả là bất công cho Tilda và cả bộ phim.

Eva đều đặn vào tù thăm con. Cuộc sống hiện tại của cô chẳng khá hơn ở trong tù: những ánh mắt ái ngại, những lời mạt sát của gia đình các nạn nhân. Cô làm một nhân viên văn phòng khiêm tốn, né tránh mọi tiếp xúc, cũng như mọi người né tránh cô.

Phim mở đầu bằng một cảnh thoạt nhìn có cảm giác ghê rợn: lễ hội ném cà chua, và Eva ở trong đó. Eva vốn là một nhà văn viết về du lịch – đam mê lớn nhất của cô. Cô không hiểu vì sao mình lấy chồng (Franklin) và việc sinh Kevin dường như không hoàn toàn theo ý muốn. Đứa bé đặc biệt ngay mới sinh ra; nó khóc liên tục. Đến nỗi có lần bà mẹ phải đẩy nó đến công trường xây dựng, kế bên máy khoan bê tông, hy vọng nó sẽ im. Một cảnh khá hài.

Rồi cảnh Eva vừa thay tã cho con vừa nói: “Mẹ thà đi du lịch còn hơn thay tã cho con lúc này, con biết không?”. Đứa bé hình như hiểu được những lời đó và ngay khi chưa biết nói, nó đã lập một lời thề sẽ hành hạ, trả thù bà ta. Và đó cũng là lẽ sống, là năng khiếu duy nhất của Kevin: Biết cách tra tấn tinh thần Eva độc địa nhất, biến mỗi ngày sống của cô trở thành địa ngục.

Một lần tức giận, Eva làm Kevin ngã gãy tay. Ở đây không phải Kevin bị bạo hành mà nó đã giành một chiến thắng lớn: Có một cớ mới để giày vò Eva. “The most honest thing you ever did”, Kevin nói với Eva trong tù.

Chồng của Eva, Franklin, có một sự lạc quan đến độ bệnh hoạn. Ông phủi đi mỗi khi Eva đề cập đến vấn đề của Kevin: “Nó chỉ là một thằng bé“. Rồi Eva sinh Celia, cô bé dễ thương hình như là người duy nhất bình thường trong nhà. Kevin có thêm một thú giải trí. Celia bị mù mắt. Eva nghi ngờ Kevin. Franklin không tin. Càng lúc càng hồi hộp, căng thẳng. Có những lúc không kém những phim kinh dị như Final Destination.

So what?

Cảnh cuối cùng: Eva thăm Kevin trong tù, một ngày trước khi cậu 18 tuổi. “I want you to tell me why”, Eva hỏi. “Used to think I knew, but now I’m not so sure”,  lần đầu trong đời, thằng bé bối rối và kém tự tin. Một vài giây sau, hai mẹ con ôm nhau, thật lòng, lần đầu tiên. Không có cái kết này, bộ phim sẽ chỉ còn một nửa. Nó, giây phút vỡ òa cảm xúc, mang lại một ánh sáng hy vọng. Giữa một thời đại của những vụ thảm sát, bạo lực máu lạnh, và đâm máy bay vào những tòa nhà, bộ phim đáng được suy gẫm hơn bao giờ hết. Cũng như Swinton từng phát biểu, chúng ta rợn tóc gáy với những tội ác đó, coi họ xa lạ với mình, khác loài với mình. Không, chúng ta, cả xã hội, ít nhiều đều có liên quan, đều có trách nhiệm.

Our Rating

10 Score