Weekend

Một căn hộ nhỏ.
Hai người đàn ông.
Ba cuộc làm tình.
Bốn mươi tám tiếng.
Những mẩu đối thoại.

Và sau tất cả, lại quay trở về một nỗi cô đơn. Đó là những gì diễn ra trong Weekend – Những ngày cuối tuần.

Phim mở đầu với cảnh nhân vật Russell (Tom Cullen) ngâm mình trong bồn tắm. Đây là một cảnh sẽ còn lặp lại nhiều lần trong phim, với ngụ ý riêng của đạo diễn. Russell chuẩn bị đến dự tiệc tại nhà người bạn thân tên Jamie – một “trai thẳng”. Cách mọi người đón tiếp cho thấy Russell được chấp nhận trong ngôi nhà này. Anh có thể cảm thấy thoải mái, nhưng không thực sự vui sau khi buổi tiệc kết thúc và mọi người bàn nhau về việc đến quán bar rồi thuê một vũ nữ thoát y.

Russell tạt vào một câu lạc bộ gay trên đường về nhà. Anh nhanh chóng “cảm” một anh chàng gay tên Glen (Chris New) và kết thúc bằng việc đưa Glen về nhà mình – một căn hộ chung cư ở tầng mười bốn, trong khu nhà với mấy gã trai hàng xóm hay kỳ thị và gọi anh là “thằng đồng bóng”.

Sáng hôm sau, khi tỉnh giấc, Glen đề nghị thu âm và hỏi Russell về chuyện đêm qua, về đời sống tình dục và nhiều chủ đề cá nhân khác. Glen bảo phần “phỏng vấn” này sẽ dành cho một dự án nghệ thuật. Buổi sáng khép lại, họ tiễn nhau ở cửa và trao đổi số điện thoại (trong một khung cảnh khá mỉa mai với một đôi trai gái cũng đang tạm biệt nhau sau một đêm nóng bỏng).

Russell là nhân viên cứu hộ tại một hồ bơi ở Nottingham, còn Glen làm việc trong lĩnh vực liên quan đến hội họa. Cuộc gặp chớp nhoáng đêm qua ngỡ chỉ là tình một đêm, nhưng lại khiến Russell không thôi ám ảnh và nghĩ về Glen. Họ tìm đến nhau. Lần này, họ có thêm thời gian để chuyện trò, dạo bộ, đi chung một chiếc xe đạp thể thao và làm những chuyện “xa” hơn (nhưng thật ra là gần hơn), như cùng ăn trong gian bếp, hút cần sa, làm tình trên ghế sofa…

Lúc tạm biệt trong một cảm xúc luyến tiếc được diễn tả khá tinh tế, Glen đã tiết lộ về chuyến đi đến Mỹ của anh. Điều đó đồng nghĩa họ chỉ còn đâu đó hai mươi bốn tiếng với nhau. Mặc dù thời gian hạn hẹp, nhưng Russell lẫn Glen đều không khẩn trương. Họ đi bar với nhóm bạn của Glen, và Russell tình cờ hiểu lý do vì sao Glen không muốn gắn kết trong mối quan hệ với bất kỳ ai. Trong khi đó, anh lại mơ hồ – hoặc có thể rõ ràng – nhận ra đây là người mà anh muốn gắn kết trong một mối quan hệ bền vững, bất chấp mọi định kiến và kỳ thị của xã hội.

Buổi tối cuối cùng của hai người – tạm gọi như vậy – là một buổi tối rất khó diễn tả, mà có lẽ chỉ những ai thực sự từng “xỏ trong đôi giày đó” mới hiểu hết suy nghĩ, cảm xúc của người trong cuộc. Họ không gấp vội điều gì, nhưng họ vẫn muốn làm hết những việc cần làm với nhau. Làm tình, dĩ nhiên. Làm bạn, trong những cuộc nói chuyện cởi mở, khơi gợi và bức xúc, lẫn trong những khoảng thinh lặng. Và làm “bố – con”, trong một mẩu đối thoại lúc bình minh mang khá nhiều thông điệp của đạo diễn Andrew Haigh.

Weekend gợi nhớ đến Room in Rome, cũng về chuyện tình một đêm nhưng giữa hai cô gái. Và khi bình minh lên, họ cũng phải chia tay nhau trong một nỗi quyến luyến khó nói thành lời, dù chọn từ ngữ đẹp đến đâu. Chi tiết máy thu âm trong bộ phim này phảng phất đâu đó bóng dáng Happy Together của Vương Gia Vệ. Nhưng mỗi đạo diễn có cách xử lý riêng, và Andrew Haigh đã sử dụng “nhân vật” đặc biệt này để làm nên một cái kết thành công ngoài mong đợi.

Bộ phim tràn ngập những câu thoại khá là khó chấp nhận với nhiều khán giả. Nhưng đấy là một góc đời thực của người đồng tính, và bằng cách nào đó, người xem phải chấp nhận nếu muốn hòa vào mạch phim. Đây là một bộ phim về gay, về tình yêu, và về nỗi cô đơn. Russell là một trích dẫn điển hình cho sự cô đơn, và điều đó được bộc lộ qua vẻ rụt rè, ánh mắt thiếu tự tin, dáng ngồi trên tháp canh ở hồ bơi, thói quen sưu tập đồ đạc linh tinh trong căn hộ nhỏ, cả trong giọng nói của anh nữa. Glen về cơ bản không cô đơn như vậy, nhưng có thể còn hơn cả thế. Hai con người này ngỡ như đã tìm được một sự kết nối đặc biệt sau bốn mươi tám tiếng, nhưng cuối cùng vẫn quay trở về với hai con đường song song.

Phim có một kết thúc rất mở. Ai muốn hiểu và viết tiếp câu chuyện thế nào cũng được. Russell và Glen có thể gặp nhau sau hai năm, chín năm; hoặc hai tháng; hoặc không bao giờ gặp lại. Họ có thể sống tiếp mà không có nhau, hoặc luôn có nhau trong suy nghĩ. Như thế nào cũng được! Sẽ không có cái kết nào trọn vẹn, cũng không có hạnh phúc hay đau khổ, càng không có đúng – sai. Nhưng đó mới chính là cuộc đời, và là tình yêu.

 

 

Our Rating

9