Wild Tales

Chiếc máy bay Airbus A, chuyến bay 4U9525, của hãng Germanwings (Đức) chở 144 hành khách cùng 6 thành viên phi hành đoàn đã rơi xuống một hẻm núi ở dãy Alps vào ngày 24.3.2015, khiến thế giới thêm một lần nữa kinh hoàng vì những tai nạn máy bay trong thời gian gần đây. Cơ phó Andreas Lubitz được cho là đã có ý định tự sát cùng 149 người vô tội còn lại, mặc cho cơ trưởng Patrick Sondheimer nỗ lực cứu hành khách vào những giây cuối cùng. “Hãy mở cánh cửa chết tiệt này ra! Vì Chúa, hãy mở cửa ra!”, đó là những lời cơ trưởng Patrick nói trong tuyệt vọng…

Sau tai nạn, có nguồn tin bộ phim Wild Tales (Relatos Salvajes) chính là nguồn cảm hứng để “cơ phó tử thần” gây ra vụ tự sát chấn động như vậy. Mặc dù ngày công chiếu rộng rãi tại châu Âu là sau vụ việc, nhưng bộ phim đã ra mắt trước đó hơn nửa năm, nên người ta hoàn toàn có thể đặt ra giả thiết.

Tuy nhiên, cần phải làm rõ một điều: Wild Tales đáng xem không chỉ vì tình cờ liên quan đến một câu chuyện mang tính thời sự chấn động của ngành hàng không, mà vì chính bản thân bộ phim cùng thông điệp sâu cay mà đạo diễn kiêm tác giả kịch bản Damián Szifrón muốn nói đến. Một điều khác để cân nhắc trước khi xem phim (cũng như trước khi đọc tiếp review, dù không spoil), đó là bộ phim này không dành cho những khán giả nhìn cuộc đời toàn màu hồng.

Wild Tales gồm 6 câu chuyện ngắn, chuyện đầu tiên mang tên Pasternak, chiếu trước phần credit, cũng chính là câu chuyện liên quan đến tai nạn máy bay nhắc ở trên.  Pasternak có thời lượng rất ngắn, nhưng có thể nói sức công phá mạnh nhất so với 5 câu chuyện còn lại, và hứa hẹn đây là một bộ phim không hề dễ dàng để xem.

Lần lượt 5 mẩu chuyện còn lại là The Rats, Road to Hell, Bombita, The Deal, Till Death Us Do Part. Mỗi câu chuyện là một lát cắt của cuộc sống, nhưng không phải phần tươi sáng mà là lát cắt đen tối của con người. Sự đen tối này không còn nằm trong suy nghĩ mà đã thể hiện thành hành động cụ thể. Mỗi hành động dẫn đến một kết cuộc không khó đoán nhưng rất khó chấp nhận. Chính vì điều này mà người viết khẳng định Wild Tales không có giá trị đối với những tâm hồn mong manh, những người vốn dĩ không thể – và không muốn – chấp nhận phần thú tính nhất trong con người.

Chữ “Wild” trong tựa tiếng Anh (“Salvajes”: tiếng Tây Ban Nha) đã lột tả hết bản chất của từng câu chuyện. Đây là bộ phim nói về sự hoang dã, nơi mà các nhân vật mang hình hài con người nhưng mang lại cho người xem cảm giác đang theo dõi những thước phim trên kênh Discovery về thế giới động vật, với câu chuyện con sư tử ngoạm chết con sơn dương trên đồng cỏ. Tuy nhiên, ngay cả sự hoang dã của động vật trong thiên nhiên cũng không thể bì nổi sự tàn khốc của con người trong bộ phim này.

Wild Tales sử dụng thủ pháp phóng đại cho từng tấn bi hài kịch trong 122 phút. Mỗi câu chuyện đều cho người xem cảm giác không có thực, đồng thời lại rất thực. Không thực, vì làm sao người ta có thể dễ dàng hãm hại nhau đến chết như thế, ra tay dễ như bởn và lạnh lùng đến thế, truy cùng giết tận cho đến khi vùi nhau xuống mồ mới thôi như thế? Rất thực, là vì diễn biến tâm lý của các nhân vật hoàn toàn hợp tình hợp lẽ. Một ngòi nổ được châm, kẻ này tát một cái, kẻ kia đấm lại một cú, kẻ nọ lại đá một phát, rồi kẻ kia sẽ rút đến dao, kẻ nọ sút súng… kết cục là cái chết! Tâm lý nhân vật “leo thang” một cách logic, đúng bản chất cả phần “con” lẫn phần “người”. Chỉ có điều, cái diễn tiến ấy xảy ra quá dồn dập, các nhân vật tung hứng liên tục không có điểm dừng, mạch phim nhanh và gấp, mâu thuẫn đẩy lên cao và giải quyết triệt để bằng một cú “knock out”. Và rồi câu chuyện này vừa dứt, câu chuyện kia lại đến, như thể dồn người xem vào chân tường, bắt họ chứng kiến một cuộc tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần đầy dã man.

Wild Tales tạo cảm giác rất mệt mỏi khi xem, nhưng không thể dừng lại lấy một phút. Người xem muốn biết điều gì sẽ vỡ ra vào phút cuối, và đạo diễn đã không tạo sự nhàm chán khi mỗi câu chuyện có một cái kết khác nhau và cảm xúc khác nhau, dù đều xoay quanh một tinh thần nhất quán và xuyên suốt. Ví dụ câu chuyện tai nạn máy bay gây sững sờ, tiếp sau đó The Rats làm người ta bàng hoàng, Road to Hell mang lại sự kinh khiếp, Bombita có chút gì đó hả hê, The Deal đầy mỉa mai và Till Death Us Do Part khiến những ai chưa kết hôn phải hoang mang. Đạo diễn Damián Szifrón đã chứng tỏ một sự am tường và thấu hiểu về tâm lý con người. Phải có sự thấu hiểu và tinh tế lắm mới thâu tóm được hầu như đầy đủ các sắc thái giận dữ, thù hằn, căm ghét, tham lam, ghen tuông vào trong một bộ phim.

Tác phẩm này đã có mặt tại Oscar vừa qua, tranh giải hạng mục Phim nước ngoài hay nhất (giải này sau đó thuộc về phim Ida). Bản thân từng câu chuyện của Wild Tales đã có thể là một phim ngắn xuất sắc rồi. Bộ phim này chống chỉ định để xem vào một ngày tồi tệ (để tránh cho bạn không trở thành nhân vật chính của mẩu truyện số 7). Nhưng nếu có thể ngẫm nghĩ về nó trong một ngày bình tĩnh, bạn sẽ nhận ra điều mà đạo diễn muốn nói bên dưới tất cả sự lạnh lùng và dã man mà ông thể hiện trên những nhân vật của mình. Một thông điệp rất người!

Our Rating

10 Score